- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

(……)

 

VNM-bacham

– địt mẹ, quản lý hai mươi mấy con chữ bấy lâu, mở miệng nói đủ hết các kiểu [kể cả nói thử nghiệm kiểu hiện thực huyền ảo] vậy mà hở ra hai mươi mấy con chữ vẫn cứ bảo tôi chả có lý do gì để [mày mò] sống.
… bố khỉ!
tôi bẻ hết bút chì ném mấy con rùa [để đầu đinh] ra ở hẳn vùng phủ sóng!
[thơ luôn luôn thoắt ẩn/
hiện.]

thì hai mươi mấy con chữ lại bảo tôi chả có lý do gì để [ngậm mồm] chết.
… vớ vẩn!
tôi nhào nhào tức khí: bọn bây muốn gì nào? muốn tự do!
– thậm chí tự do* được/

được đợi đấy.

*thơ vi thuỳ linh

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh

3 Comments (Open | Close)

3 Comments To "(……)"

#1 Comment By laigiadinh On 22/06/2009 @ 3:13 pm

Bài viết này, cũng như nhiều bài khác của Vương Ngọc Minh đăng trên Da Màu, cách dùng chữ thô tục, ý tưởng nhố nhăng rỗng tuếch, cố tình làm ra vẻ lập dị. Viết văn tiếng Việt như vậy làm mang tiếng chung cho người Việt, tiếng Việt, và làm ô uế nơi đăng những bài như bài viết này. Tôi mong ban biên tập Da Màu chọn lựa bài đăng nghiêm chỉnh hơn.

Lại Gia Định

#2 Comment By Ban Biên Tập On 23/06/2009 @ 10:03 am

Cám ơn độc giả Lại Gia Định đã góp ý với Ban Biên Tập.

Việc làm nghiêm chỉnh nhất cho một tạp chí văn chương như Da Màu chính là nhận ra và hỗ trợ những nỗ lực nghệ thuật của người nghệ sĩ. Chúng tôi không khẳng định là chúng tôi luôn đúng (trong việc chọn lựa) hay các tác giả luôn đúng (trong hướng đi hiện thời của họ). Chúng tôi cũng không chủ trương đặt nghệ thuật vào những giới hạn của lý tính, lòng tự tôn dân tộc, hay khoa học.

Kính,
BBT Da Màu

#3 Comment By Loan On 23/06/2009 @ 1:38 pm

Đóng đinh vào mắt. Khoa nhận thức
Phun bọt xuống thềm. Làm nghệ thuật
Rút súng chỉa trời làm bút viết
Người xem đau bụng vì bệnh kiết