- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Em và tôi/thầy chạy

 

 

Tôi thấy mình vùng thoát khỏi vũng trăng ban sơ.
– vũng trăng ban sơ ở đây không hề có ý gì khác ngoài sự non nớt, giả như đọc lên mà liên tưởng đến tựa cuốn tiểu thuyết “trăng nguyên sơ” của nam dao tức tiến sĩ nguyễn mạnh hùng người từng chạy theo mặt trận cách mạng lâm thời giải phóng miền nam vn vào thập niên 50/60 thế kỷ trước thì xin hãy hiểu cho cũng chỉ tình cờ.
… ôi! vầng trăng ban sơ của tôi đọng thành vũng vào lúc 6 giờ chiều, trên một mặt biển phẳng lặng
tiết xuân trong trời bàng bạc
nắng vẫn còn vương vãi 
em tôi ngồi áo nỉ/mũ le/khăn bông mềm quấn cổ chốc chốc ho sù sụ
bất ngờ tôi ngã sấp mặt lên vũng trăng 
gió/nước rào rào bên tai

hai tay chấp chới  
hai chân quẫy đạp bơi đi trong mang mang tôi chẳng thấy gì thật.

đến đây em tôi từ tốn nắm cổ áo lôi/xốc tôi dậy (hóa ra mọi chi tiết trong này đều huyễn hoặc chỉ tựa cuốn tiểu thuyết “trăng nguyên sơ” của nam dao hiện đương trên mạng da màu cùng chi tiết tiến sĩ nguyễn mạnh hùng người từng chạy theo mặt trận cách mạng lâm thời giải phóng miền nam vn vào thập niên 50/60 thế kỷ trước và điểm em tôi từ tốn/ho sù sụ là có thực.)

thế rồi cắp tay em tôi đạp trên sóng chạy, đêm đã ngậm khuyết vào trăng một nửa.
– trời/đất thê thiết quá.

 
vương ngọc minh.

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh