- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Gần trưa ở đây

 

 

 

chả hiểu sao- rồi
tuần hai lần tôi vào
khuôn viên lớn có căn nhà nhỏ
không gặp em ở đó thì thăm hoa
tạ ơn gió làm bài thơ

cũng ngày này- năm ngoái
chả hiểu sao? lần đầu tôi vào
căn nhà nhỏ
bước ngang khuôn viên lớn
gặp em nói ít chữ ghi lên cổ tay mấy số

rõ ràng phiền muộn- lo âu
em nói “em đâu cần phải nhớ!”
khi ra về
có cấu má- tôi còn nói- hổm rày
cứ cảm giác bay bổng
như diều

trưa nay- chả hiểu sao
đi ngang căn nhà nhỏ
lại không băng ngang khuôn viên lớn
tần ngần ngó tấm biển “no exit” khuôn mặt tôi
phản chiếu
dài tợ chân rết (mặc cái quần lót đỏ!)

liền làm bài thơ quỳnh trang- mới
viết xuống câu “khát quá!”

hồi mới đầu tháng
khi nói- không nghĩ mình sẽ nuôi mèo
em có bàn tốt hơn đừng nói gì
với hàng xóm

sau đó lại thành bài thơ- không ngờ
câu “tôi sẽ bắn vào đầu
một ngày . . .” đọc lên hóa câu chuyện
trừu tượng

ở đó
trong căn nhà nhỏ
tôi nắm tay giấc mơ
miệng không ngớt háo hức “lại đây
lại đây nào!”

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh