- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

đời

 

 

 

cũng giống như thể “thầy cả”
đụng chuyện gì chữ cũng lôi đầu tôi
không để cho bỏ lại- bất kì gì
sau lưng
chúng lôi tôi đến bên miệng vực thẳm
giời ạ!
(sớm hay muộn cũng quay trở về) và
hỏi tôi (trăm bận như một) cho chúng tôi biết- ông đang nghĩ gì?
có lận lưng dao găm- súng cao su không?
thú thực
còn biết trông cậy vào chính mình
hai mắt đầy tia sáng màu tím
tôi hỏi lại “có thể cho mình ăn nốt miếng bánh ngọt
trước khi trả lời câu hỏi ấy!”
thế là chúng châu đầu
họp (kiểu họp chi bộ đảng thời kì bí mật) nom máu lắm
nhưng- giống bầy vịt
cuối cùng chúng chạy tản mác
tôi vội ném miếng da qui đầu (vừa cắt ra) theo
đếch con chữ nào ngoái lui

đứng lên như thể chiến sĩ
tôi rà soát khắp túi- định bụng sẽ luôn đọc thơ
từ nay
còn vài ba đồng bạc lẻ
dõi mắt nhìn cổng thành san francisco
tên gác cổng đã khoá kín cổng
biển thì ở dưới chân
lớp keo dán đế giày đã hết độ dính (cứng cáp)

cắm hết tóc xuống đất
bước đi- tiếng rào rạo vang xa
tới tận chân trời (buốn não nuột)
chiếc bóng đi bằng gót cạnh bên
liền miệng hỏi “nghe nói cậu ngày nào cũng nhảy
vận động
có đúng không?” chẳng chút bực bội
tôi đáp- gọi vận động nghe hay nhỉ!

phía trước lũ chữ đang chất xác đồng loại
thành từng đống một
đoạn tưới dầu lên- châm lửa

điểm nhấn ở đây- sự không bình thường
toàn dao với búa
nếu không có điều kiện đừng đánh thức bọn trẻ dậy
bởi không phải ai cũng thích sống nơi các thành phố lớn

quả tình tôi hết còn nuốt nổi rau- cháo
ngồi nói chuyện giậu chưa đổ bìm đã leo
người như tôi chỉ sống được bắt đầu từ mùa hạ
đêm đêm chúng tôi thiêu sống không biết bao nhiêu là chữ
. . . 
bài này tôi gõ một mạch (chả xoá- giập)
với kế hoạch trốn khỏi tôi
ngay cả cái nhan bài thơ
đặt vội mỗi chữ “đời”

lúc này- giả như ngoài mặt quí vị chưa có gì
đừng xây tường che chắn
nhá!

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh