- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Ngày giả như không đi đâu lại hay

 

clip_image002

 

 

thường khi đang ở giữa đám đông người nhất là ở giữa bối cảnh trong lòng xe bus (trong cõi!) tôi chả hiểu bất kì thứ gì cho dù khá đơn giản đi nữa tôi cứ để mặc kệ nỗi cô đơn vây bủa lấy hồn có thể khi đấy chuyện cực hiếm hoi sẽ xảy diễn ấy là sự liên tưởng ờ tôi liên tưởng người chung quanh đang bảo nhau cái đầu là cao nhất! còn tôi cũng chỉ thứ sản phẩm tưởng tượng tuy vậy tôi có cái khác cao hơn xem ra cao gấp trăm lần(!) nhưng kỳ thực không đời nào người chung quanh chỉ cho tôi biết cái gì? ôi- cái gì? trong sự liên tưởng (một chuyện cực hiếm hoi!) tôi có gặng hỏi mãi người chung quanh trả lời chung chung rằng cái cơn cớ dục tình âm ỉ trong tôi! cấp kì tôi cho thực tế trong tôi quả đúng thế mức độ sanh sản của lũ sóc trong golden gate park sẽ tăng nhanh khủng khiếp vì thứ nhất: tôi chỉ thuần sản phẩm tưởng tượng thứ nhì: nói thơ ở đây phải nói trên bình diện (cao đẳng) khác thứ ba: thằng tôi đây mới đích thị nỗi cô đơn (bằng xương bằng thịt!) và câu chuyện kể trước mắt thường khi đang ở giữa đám đông nhất là ở gìữa bối cảnh trong lòng xe bus (trong cõi) để có thể cấu thành một bài thơ đầy hơi hướm tiền vệ nó đòi hỏi trí tuệ không chưa đủ còn phải có kinh nghiệm sống vì cảnh (tình) huống biến hóa vô lường tất nhiên cảm xúc theo nhau thay đổi từng giây khắc thì có nhất thiết phải hiểu bất kì một thứ gì khi đang ở giữa đám đông nhất là đang ở giữa bối cảnh trong lòng xe bus (trong cõi!) em!

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh