- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Sáng 28 tết ở San Francisco

 

 

 

Thực ra tôi biết thanh tâm tuyền
gần đây thôi
không biết ông ấy qua đời

ông ấy cùng loài với tôi

tất nhiên chúng tôi có thể sống thiếu
vắng 
một cách dài lâu chẳng sao cả

tôi nói “thế nên
giả như thơ cho phép mình có thể
ở nán lại- cùng thơ
bao nhiêu thời gian cũng được . . .”

ôi trời cao
rộng
mừng vẫn còn khỏe
mạnh
chưa hề ngủ đứng (đừng nói chi ngồi!)

sáng nay trên đường ra hiệu café
quen
đang lúc nghĩ về thanh tâm tuyền
thì đụng đầu ông ấy

xởi lởi tôi nói “đừng giận tôi anh tuyền
áp lực của ngày anh biết đó
khá khốc liệt
. . .
chữ
lại không sẵn theo ý
tôi không thể làm bài này khác đi . . .”

thực kì lạ
ông ấy nói “dĩ nhiên là không
tớ chả giận cậu . . .”
. . .
đột nhiên cảm thấy hết sức sầu
khổ
tôi nói “thôi nhé
tôi- dù thứ vô danh tiểu tốt
nhưng mọi việc đã xong

âm dương đà
cách trở
. . .
anh tuyền
anh đi đi
. . .
anh thấy hiện tôi có làm nên đồng
cắc
nào đâu
. . .
rồi một ngày
không xa
chắc chắn chúng ta gặp lại . . .”

dứt lời tôi ngước lên
thanh tâm tuyền biến mất
– quái thế!

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh