- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Wi-fi

 

 

 

Phía bên kia tôi nghe “please press one
. . . please wait”
Áp sát tai vô cell một khoảnh khắc “for an operator
. . . to assist you” tôi có cảm giác nước ngoài vịnh
Dâng cao hơn
Tràn thốc lên chỗ đang nằm và
Hai hốc mắt là hai mảng đen
Đặc quánh
“mi có cảm thấy bị nhiễu? có bị loãng?”
. . .
Tôi phản ứng như kiểu tự vệ là
Bước hẳn ra khỏi phòng (walking down the hall)
Tóc rũ lòa xòa trước trán tôi ngửi
Thấy
Mùi của bình minh tràn ngập
Cùng lúc một khối gì đó? a! cái bóng
Giống hơn cả tôi
Nó cứ chờn vờn mà
Bên trong nó hoàn toàn không sự sống
Đừng hòng nói tới nền tảng
. . .
Ơi chao
Trong hai lỗ tai tôi vẫn còn nguyên tiếng lùng bùng
. . . lùng bùng
Thực kinh dị . . .

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh