- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

thế mà đã giữa tháng tám

 

 

 

Thực ra tiếng kêu than
đớn đau
đã có từ thời tiền sử
. . .
Thường
mùa hè thì rượn
làm thế nào được

Tôi đang cởi truồng đi tới
lui
bãi biển trước mắt như một quầy
bán thịt tươi

Cô gái tôi chú ý từ xa đã đứng dậy
xòe bàn tay mời chào hết thảy
ôi chao
cơ man thịt thà (chỉ khoảng khắc tôi thấy đôi môi cô thật xinh đồng thời có cảm giác mình như con bạch tuộc vươn hết các vòi quấn lấy con cái, hai bộ phận sinh dục dính chặt
trong khi cô một mực cho rằng cô còn rất trẻ thì tôi miên man liên tưởng giọng của cô phát ra từ nơi chốn nào khác, hư vô chẳng hạn!)

Hiện thời việc tôi đứng trước mặt cô là một sản phẩm hoàn toàn từ trí tưởng tượng
ồ (cô còn cho biết thêm thân thể cô kết hợp mấy tố chất “đất, trời, gió, lửa” mà thành. tôi nghĩ, với sức chịu đựng của con người, tôi có thể đứng dưới ổ kiến lửa lâu hơn bất kì ai trên đời)
cô đương cho biết lối vào thoáng lắm (tôi có thể đi bằng đầu thậm chí bằng lưỡi!)
Thực tế tôi chả bao giờ có mặt nơi đời này
cô hỏi “có thực không? ai đã đứng nói về những con bạch tuộc vào mùa động tình
. . . những con lươn biển bị chọc mù mắt?” tôi trả lời- này cô, hãy thơ thẩn dưới mảng nắng hè đi, khá thú vị nhá!

Ông à, tôi thì tôi không “care” các cái
giá cả trên đời này (cô vẫn hết sức từ tốn giải thích về đặc điểm của hiện tại & tương lai, cô đoan chắc những giây, khắc sắp tới sẽ không có sự khác biệt nào đáng kể để phải phàn nàn) tôi liền thấy cảnh xe cộ ùn tắc lúc 4 giờ chiều khi tôi từ ngoại ô thành phố về
xa lộ 680, có rộng cách chi cũng chả giúp gì được cho sự thông thoáng khoảng giờ khắc ấy . . .

Cô khẽ nói “em nghĩ chàng có thể đến, ở qua đêm . . . địa điểm & thời gian không đáng bận lòng, chàng hiểu chứ?” nhìn cô không mảnh vải trên thân; ồ! trước mắt lại tuyền màu vàng da
thịt
người việt nam
hồn, vía (không khiến) phút chốc trở lại thực tại tôi nhận ra “nắng, cực” và, làm thế nào được

Nhìn cô mỹ trắng có đôi môi xinh xắn, tôi hỏi- will obama win?

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh