- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Lúc 4 giờ hơn

 

 

 

 

giật mình
tôi nghe gió rít
dữ
trong đầu
nhớ da diết

chung chung
cụ thể chỉ cái chết thật
của chính mình
dù hãy còn xa xăm
đằng đẵng

vẫn biết là xúc cảm hời hợt
nhất thời
nói đúng hơn ngay đây
nhưng 
em đang đâu! rồi về đâu?

om

có phải nói tới
tương lai [quá khứ
nhắc làm gì]
với những hồn phiêu dạt*
không hử
 
. . . cái dấu hỏi to đùng(!)
 
 

* ý thơ du tử lê

Tranh Vương Ngọc Minh, “lúc 4 giờ hơn”, màu nước trên giấy, 7 x 7 in (2012)

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh