- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

cửa tình

 

 

 

cuối cùng người đàn bà nói
cứng rắn “rồi ông đưa tôi đến đâu?”
gã mỉm cười- em chắc sẽ quen thôi
người đàn bà dường nín thở
nói như thì thầm “một thứ nhân tình
nhân ngãi
nó tồi tệ biết chừng nào!”
gã gằn giọng
khuôn mặt mang vẻ bí ẩn của kẻ đào tẩu- em bi quan quá đấy!
người đàn bà bỗng cười lên
tiếng cười vang nắc nẻ

hai người sánh vai đi ra [đầy tràn tự tin]
trên đầu họ
bầu trời đầy sương 
ẩm ướt
và tăm tối
một con mèo hoang ngồi trên gờ tường
gào
đòi động tình hết sức thảm não

đấy là lần chót tôi nhìn thấy họ
hôm đọc báo hay tin người đàn bà bị giết
do ghen tuông từ người chồng
những tội ác như vậy
luôn làm tôi cảm thấy buồn
rầu . . .

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh