- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Buổi chiều một mình tôi ăn món spaghetti ở North Beach

 

 

 

. . . rồi bước ra
con đường trước mắt / sẽ lấy
để mai này về
đi / thì
chiều nay

người đâu túa
xua [cực đông]
không thể động đậy được
gì / đứng lên
ngồi xuống [chèn mãi]

cứ phải ngáp
sái cổ / đảo qua đường bên hữu
ngang đường bên tả
người đâu túa
xua [cũng cực đông]

không thể liên tưởng gì
được / để mặc sương chiều dẫn
dắt [đi
về
vô định càng hay] một điều lạ

là- người
người [ai ai / đâu đâu] cử động
phản ứng giống hệt nhau / cái cách họ nói
cười
rôm rả làm sao / còn sự phấn khích 

– kìa
nơi họ / cứ khiến trong đầu dợn
ý nghĩ “. . . đời người vốn ngắn
phải vui sống!” và
thế đấy

vẫn giữ ý định ban đầu
tôi
con đường trước mắt
muôn năm đi
về / à!

mai chết đi
đầu thai lại
quyết
sẽ chơi
vui

. . . hệt người mỹ vậy.

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh