- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Ngó về thấy tàn tro bay ở ngã ba Chú Ía

 

 

 

. . . 
chả biết
từ lúc nào bọn chó ghẻ đã xem
tôi như tượng
– vâng!
bất cứ đâu / bất kể đêm

ngày
chúng leo
trườn
trên thân thể / hễ
thoáng thấy vẻ hoang mang

. . . dẫu tích tắc
liền đồng loạt chúng
hết sức thô bỉ
hất
nẩy

hạ bộ liên tục lên người
. . . xin lỗi
mãi sau này [tình cờ] mới
khám phá ra hầu hết
bị tâm thần phân liệt

– thử nghĩ
bản năng chó
không còn trong chúng thì
kể gì
những ai với

những ai
nữa / thế là phải đợi
nhằm
ngày cực nóng
đêm trăng tròn

bọn chó ghẻ chồm
chồm
hóng trăng / lập tức
hát lên “. . . em ơi nếu mộng không
thành

thì sao? non cao
đất rộng biết đâu mà tìm*!”
từ đấy
– địt mẹ
chúng lại cho

tôi mãi mãi
tượng.

 

*lời ca khúc Duyên Kiếp của Lam Phương

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh