- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Ngày tối bên tai cứ nghe đồng thảo hát

 

 

 

cứ khoảng 2-3 giờ
– bật dậy
lần nào khắp mình mẩy cũng ngứa
không thể gọi thằng psychotherapist
. . . giờ này

bật tivi
bò xuống bếp [tựa tủ lạnh
– bất động]
mấy củ khoai tây trên bàn cũng bất động

lần này
lúc loay hoay [cắm đầu trong tủ lạnh]
– thì nghe
không phải ai cũng ủng hộ barack obama [tám năm]
tắt tivi

. . . hấp khoai tây

4-5 giờ
là ngồi vắt chân trên ghế
– ngả ngửa ra
chọc
chọc
đầu đũa vô thân củ khoai

cho rằng
– sự chín tới đã đủ
để ủng hộ barack obama [tám năm]

8-9 giờ
liền đứng kể việc khắp mình mẩy ngứa tợn
– thằng psychotherapist
lúc đấy [có lẽ!] đang xem chương trình good
morning america
băng tần số 7

bảo [qua ống nói]
– đấy
một trong những chứng của bệnh tâm thần
và hắng giọng
cho cái hẹn vào một ngày khác

tới đây 
để dứt khoát với cái nhan “. . . ngày tối bên tai cứ nghe
. . . đồng thảo hát.”
phải tính tới
lui
mất mấy chục phút

như vậy
dự tính bắc nồi nước
luộc
bó rau dền không thành!

chiều tối có người thấy
tôi ngồi trong bóng tối

VNM-dongthaohat

già trước tuổi
thằng cảnh sát mang mặt nạ
chống các cái
cầm ba-trắc [kề bên]

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh