- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Tưởng tiếc ngày

 

 

 

 

 

vừa đổ mưa lập tức không còn phân biệt được
– ngày hôm qua ngày nào
ngày mai ngày gì
[sự tình xảy/
diễn chớp nhoáng]

vào buồng tắm đứng soi mình trong gương
[hơn nửa giờ đồng hồ]
– cũng khuôn mặt đó
cũng bằng ấy thứ…

đấy!
… dâu biển chưa chi đã dợm xanh rì!

[hơi bị kịch tính] ngồi bệt xuống
cạnh bên bồn nước
cố sắp
… xếp [đâu đấy]
tay ra tay/ chân ra chân/ thân ra thân
còn cái ý tưởng gom không khí các nơi cho vào hộp
– bán
đại loại: không khí new york, năm trăm triệu đồng [tiền vn]
không khí boston, một triệu ba trăm ngàn đồng
không khí buổi họp đại hội việt kiều, một triệu tư
không khí paris, năm triệu rưởi
không khí vườn lục xâm bảo… và v.v.
… trong đầu
moi ra nhét miệng
thủ

thì đêm cũng vừa sụp xuống
[kéo hai mi mắt đánh “rầm”]
– thiệt! chả biết tình trạng không phân biệt được ngày nào ra ngày nào
kéo dài bao lâu (!)
mà lũ thời gian quanh đây cứ lạnh lùng trôi
nghe “lạch cạch… lạch cạch… lạch cạch”

… đều đều.

 
sf, 18/1/2010

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh