- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Yeah right!

 

 

 

VNM-YeahRight

 

Giở tấm vải đậy bức tranh lên nàng buộc miệng kêu: ô! mark
– mark rothko
cảm giác bị tạt thau nước vô mặt
… lạnh ngắt
chàng đứng chết trân.
(…………)

Dưng không chúng ta lại đi tìm ý nghĩa của từng cọng mì ăn liền!
… giá (khi ấy) em đừng can
để yên tôi hô: “con cặc
cái lồn
bọn chợ búa!”
– thì giờ thùng mì gói chúng ta mang trả lại được.

Đúng vậy!
lúc tôi vo đầu/ bứt tóc (sự mẫn cảm cố hữu)
– nói: “nên nhớ! nguyên cớ khiến thằng nhỏ dựng dậy bất cứ lúc nào/ bất cứ đâu
phần lớn do em!”
… đại khái
em đừng đáp trả: sao nông nổi thế… giời?
tôi sẽ không tiếp: “giờ đây xôi/ oản ai ăn! để gió từ biển thổi rát mặt tôi đêm
– ngày.”
……………
[giá em đừng đáp là: em đây… vẫn ở cạnh bên… anh yêu].

Tới nước này không hiểu rồi chữ
rồi nghĩa (ở đây) sẽ đưa tôi về đâu
… và màu/ và sắc nữa?
vậy mà em vẫn nói được: hành động vo đầu bứt tóc (sự mẫn cảm cố hữu) chả nói lên gì sất… anh yêu!
– fuck! giá em hô “cứt
cứt”
đỡ biết chừng nào
(tôi nghĩ).

Phá tấm tranh (thực chả ích lợi gì)
– bằng cách dán hai khung vuông màu đen
chính giữa có hai hình thể dị dạng chồng lên mảng màu xanh da trời
…….
vừa bắt tay vào không hiểu sao người phát hưng phấn (!) kích ngất đến độ chàng xuất tinh ào ạt ra tay

… ra khắp sàn phòng.

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh