Bài đã đăng của Nguyễn Thúy Hằng
Sinh năm 1978. Tốt nghiệp trường Đại học Mỹ Thuật tại Tp HCM.
Hiện đang sống ở Hà Nội và Sài Gòn. Sáng tác tự do [văn chương và nghệ thuật tạo hình], không làm việc cho bất cứ đoàn thể hoặc tổ chức nào.
thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lý/ cuốn iii- do đó, nó lại đến/ phần 3
Tiếng thét trong lòng microwave
Tôi viết câu chuyện này không nhằm đả phá những đặc tính thông dụng của microwave (chuyên hâm nóng thức ăn). Mà tôi chỉ nói, trong một ngày không nồi không chảo, mà lại sống trong căn hộ chỉ trơ mình tôi với bốn bức tường đó, dĩ nhiên tôi sẽ tìm mọi cách luộc trứng mà không cần những dụng cụ thông thường. Và sau đây là câu chuyện về nó, về những quả trứng bị ép buộc phải nhảy múa tự do trong lòng microwave …
thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lý/ cuốn iii– do đó, nó lại đến/ phần 2: thời kì đỏ/ thuốc ho- những đường gân thắt bím
Cô ta bị bệnh tiểu đường. Người ngứa ngáy liên tục, đêm gãi, ngáp ngắn ngáp dài, tóc thì thưa đi nhưng vẫn còn chải được và tiêu hao một khoản xà bông. Thêm một ly rượu đỏ nữa cho ngon miệng, mình chẳng cần sống lâu.
Thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lý / Cuốn III- do đó, nó lại đến
Ý tưởng: tôi sẽ đổ khuôn lưng một người đang ngồi, đổ ngay bản gốc, bằng thạch cao. Đổ làm mười bản giống nhau. Sau đó tôi sẽ phủ lên mười tấm lưng mười chất liệu khác nhau, tạo ma-che riêng biệt nhưng tất cả đều phải ngả màu đồng hoặc rỉ sét.
– Hoàn tất công đoạn này tôi sẽ nhét mười tấm lưng vào mười tủ lạnh.
Một sự hình dung
Tôi đã nói trong những ngày hiện diện nơi đây: thời hạn tôi sắp hết rồi. Tôi đã nuốt hết hơi thở cuối cùng và tôi phải khăn gói bước đi để hồi phục lại mọi thứ. Lúc đó tôi mới biết được rằng, tôi có tiếp tục chờ nữa hay không, tôi có tiếp tục đến nhìn họ như thế kia?
họ cũng là lớp bột hư ảo
nơi đây: im vắng, cafe, hoa sắp chết, rượu, sách, nhạc, giấy, bút, những bức dang dở và màu mè lặng ngắt: cùng với cuộc sống đẹp, mùi hương nơi này không bao giờ quên nổi.
Chạy tự do
Hôm nay tôi không ngồi quán cũ nữa, mà đi qua một quán mới. Chỗ này nhiều người qua lại, nhưng quan trọng là không mái che, không nhạc. Buổi sáng ở đây dễ chịu lắm. Tôi từng khen chủ quán về góc ngồi lý tưởng này, chị ta cũng gật đầu cám ơn. Chỉ cần vậy thôi tôi quyết định ghé lại đây.
Vay tạm
Buổi sáng nợ nần
x lụi cụi chẳng biết làm gì nên nặn ra hình nhân bằng kẽm giấy và dán khắp tường
Hai hoặc ba trong số bọn nó khiến x khinh ghét và chính sự trắng nhờn càng làm x muốn dùng mực bôi đen,
Nhưng đó là nợ của x vay được trong ngày xám xịt, không bạn bè, vắng người qua lại, chỉ có tiếng nước sôi máy pha cà phê mới sửa xong,
Tai nạn kép
x
gối đầu trên han gỉ / tạo giấc mơ bọc rác
Randy nằm trong xe van
đem cho tôi Ku và nẻo người ta nói về
Đói
nhìn lên đồng hồ
già nua trên đường phố thét lên lạ lùng
Ôi mình ơi, con bé đến là xinh. Trông nó như một hòn than ý. Đen bóng từ đầu đến chân, đến tôi không thấy được mắt của nó nữa. Cứ như ta vừa soi vào một chiếc gương đen và chỉ thấy toàn bộ vẻ đẹp của sự phẳng lặng, mà không phải thấy sự xấu xí của chúng ta. Vâng, đúng thế, một sự phẳng lặng mà tôi luôn mong muốn mỗi khi nhìn soi gương.
The pork tongue – English translation of "Chiếc lưỡi lợn"
As you know, pal , I would never babble any thing about our affairs, ever. Our secret has to be kept until the end, absolutely. That’s what you’ve gotta remember. Never slip out a word even if they come to kill us.
Chiếc lưỡi lợn
Tôi như không tin ở tai mình nữa, hắn ta điên thật rồi vì làm sao chúng tôi có một cái lưỡi heo trong nhà kia chứ! Tôi cúp máy đột ngột và nói với cô: “hắn mất trí thật rồi, cái thằng hàng xóm của mình ấy, nó bảo cái lưỡi heo cô đưa không phải cái lưỡi heo của hắn
Thứ 7
Hắn vẫn ngồi im lặng quan sát sự vật. Hình như cái gì cũng to lớn khác thường. Những tàn lá xanh bỗng đổ ụp lên đầu các mái nhà. Hắn cảm thấy nhàm chán tất cả. Mà cái gì đang bò trong đầu thế kia ? Cái gì ?
Nắp cống. đi đi những giọng nói bị hỏng
Ruột vỏ bánh mì như đợt ánh sáng tẩy trần khuôn mặt cô gái, ngay hốc mũi đã được xoá đi những vệt đen chằng chịt thay vào đó một vệt mờ chạy dài. Cô ta để người nằm lọt thỏm trong khối sáng nhân tạo ấy. Một lát sau, người ta lột bỏ lớp vải, tháo đi, cô ta không tồn taị nữa trong vòng mười lăm phút. Mọi người thở dài vì ánh mờ đục đang nằm khoan khái trên cơ thể người đàn bà bỗng chốc trở thành thứ màu sần sùi, khô nhám nằm trên miếng ván nhỏ, không hơi người, không sức sống.
Một nơi không còn nữa
Tôi đã nhai nát mọi thứ vào buổi tối đó, thật tuyệt diệu, mưa loang loáng, bồng bềnh và tuột trôi vào hốc tối đen ngòm, đôi lúc tôi đi dọc thành phố, bịt kín mọi hang hốc, thế là nước không nơi ẩn nấp, ùa lấy đôi chân hình nhân ẩm ướt, tôi chờ mặt trời mọc nơi xó tối, nhưng chỉ có tiếng một thằng người ngợm khổng lồ, đầu to, cười ré lên “Tôi cũng có một nắp kín mà“, thằng đầu to giơ bàn chân lên, quả thật bên dưới bàn chân có một nắp kín nhưng trầy xước, người ta cố tình moi móc nó, đánh cắp bằng được chiếc nắp bí mật.
mhz
Nhưng cái để tôi thấy sự thú vị chính là khoảng thời gian tôi viết ra cho bạn với sự mong muốn làm thất lạc người đàn ông đó, thậm chí cho ông ta đi càng xa càng tốt khỏi trang giấy này.
Những chi tiết vụn
Nàng có vẻ hài lòng khi nghe những câu đại loại như vậy. Nhưng chàng biết chắc nàng lại cố gắng chui vào chỗ ấy và sửa sang tí chút cho xem. Thậm chí có hôm nàng muốn thay đổi hẳn con người hoặc từng bộ phận riêng lẻ trên cơ thể.
ngủ. đi đâu đó giữa trưa
Một tuần sau, tại quầy hoa quả gần nhà Peter, tôi nghe được hắn cùng đám bạn du thủ du thực la cà đâu đó xuống phía Tây, nơi nghe đồn có hàng trăm bãi phế liệu sắt siếc và xe bỏ không.Vậy là tôi tiếp tục ngồi chờ hắn về một cách kiên nhẫn. Tôi cố gắng không nghĩ đến phòng thí nghiệm cũng như các con vật của Peter được nhốt trong ki ốt nọ.
Vòng Lục Giác
Khi người ta tắm rửa cho cha xong xuôi và đem cha xuống tầng dưới khu tập thể thì thật ngạc nhiên, bọn họ bảo những bàn ghế này được bày ra, sắp đặt sẵn cho cha con tôi. Tôi còn biết được rằng hoa và bánh được mua ở tiệm gần đó, lúc mẹ tôi mất họ cũng từng làm y như vậy. Tôi chẳng biết nói sao ngoài lời cám ơn, rồi cứ thế mà ngồi im một đống.
cõng người lạ
Bốn đứa con anh, cứ đến mười tuối mới bắt đầu nhảy xuống đất tập đi. Bàn chân lớn, dài hệt bàn chân anh nhưng chúng cứ phải dọ từng bước một. Thằng con đầu vừa biết chạy thì cũng là lúc nó học đến lớp năm và những đứa sau lần lượt tập đi, tập nhảy. Anh cũng không cần lo lắng về sự không dịch chuyển của bọn chúng trước mười tuổi. Bọn chúng rất ngoan, luôn ngồi trên ghế, trong lớp học và đợi bố đến cõng về. Vợ cũng thế, có việc gì mà hai vợ chồng không thể đi chung thì sau khi cõng chị đến đó, anh thả xuống, đến giờ lại đến cõng về. Mọi sinh hoạt dường như sẽ trôi chảy nếu như thêm vài năm sau đó, chị bỗng dưng lú lẫn.
X
1. Thoát khỏi ngôi nhà đầy mặt nạ khỉ,
Sau tấm da thú, bầy dơi sinh đẻ và vãi phân theo đường trôn ốc
Từ bỏ ngôi nhà từ năm 1978 và chạy theo chúng sinh bằng cái xác nặng 45kg
Chấm đen đầy máu
Cửa sổ đoàn tàu vùn vụt, nhiều cái đầu ngó ra và đứt lìa. Rồi tôi sẽ đóng chặt tập thơ này, nhét nó vào sọt rác. Tôi muốn dành tặng thứ rác rưởi này cho kẻ đến sau. Căn phòng này đã hết hạn cho thời kì trú ẩn. Tôi muốn gõ nốt những chấm đen đen này trên mặt phẳng quen thuộc. Tưng. Tưng. Trồi. Sụp. Tôi sẽ sống cho ngày kế tiếp với sự giúp đỡ của hắn. Kẻ ngó mình vào sông Seine.
trên đường đi gặp được cuốn sách muối ♦ một mùa địa ngục
Mùa địa ngục chứng kiến phần lớn ngày tháng, thời khắc tôi như động vật bậc cao có đầy đủ năng lượng hoang dã. Cào những đường gân sọc trắng trên màn đêm lãnh đạm. Cứ nhấm nháp và nhây đi nhây lại cái mà người đương sống không muốn nghe. Trò hề. Tôi rỉa từng chút phần sảng khoái của họ, tha về cái tổ sực nức mùi điện khét và dùng nó để đốt cháy ngọn đèn duy nhất của tôi. Sự sáng sủa trông tựa trái bí mục teo tóp, nhăn nhúm khi lửa bắt đầu chạm vào.
Người chết trôi đẹp nhất trần gian
Đến lúc ấy tôi mới nhận ra đây chính là dải đất mà những người nghèo khổ đã thả người thân của họ về bên kia thế giới mà không được chôn trên đất liền. Tất cả họ đều trôi dạt vào đây. Cái xác tôi, như các bạn đã biết, được mệnh danh “người chết trôi đẹp nhất trần gian” bỗng nổi trội hơn hết những cái xác đang trôi vật vờ, lơ thơ vải áo che quanh người, quả thật, tôi có lớn con, đẹp trai và mang bộ mặt thần chết đẹp nhất, huy hoàng nhất so với họ.
Viết cho người thanh niên bước ra từ cái cây ♦ Nhảy trên khúc xương
phải,
bước lên một bước nữa đi,
mở toang vỏ cây này
thấy không,
tiếng đạn khua
người tử hình cái cây không nặn ra tiếng gió
Sói ♦ Tôi, vị thần ngủ quên
Thành phố, thập kỉ của những em bé, phụ nữ, dân quyền, kết hôn đồng tính, cây cối mọc lan nhanh, chặt bỏ cành dương vật xanh um nẻo đường. Rồi nhà cửa, xe cộ và từng nhà máy rác sạch sẽ bỗng lớn nhanh vùn vụt, ùn ùn xô đẩy những thứ thừa thãi vào một hố chôn sâu nhất.
Cờ tướng & Chơi game với chủ thể
Khi tôi viết những thứ này, xung quanh trở nên thật lộn xộn
Một quân cờ nằm nghiêng
Một quân cờ thứ nhất lặp lại lời nói của quân cờ thứ hai với nhiều giả thiết và lập luận như bánh xe trật đường ray (lời nói, tổn thương, sự thật, lái một con đường xa để tránh cái chết của bộ óc mã)
Bọn chúng lao nhanh trên ván sọc hình chữ nhật, hợp lại nhằm phá tan vấn đề duy nhất: tôi
1 & 2
Hắn gom sách đồ ngủ để lại cho tôi hai trăm đồng rồi
hẹn tôi thứ sáu tuần này sẽ gặp lại sau khi về nhà bố mẹ
hắn định cho tôi đối diện với cái vỏ quần áo qua tấm gương nhỏ mùi xà phòng tắm
Lửa/ Gào Thét Nữa Đi
có thể trốn đi bằng đôi chân ướp đá được không ?
có thể hò hét cho nơi hoang nào đó, giọng nói chú diều hâu, từ sức mạnh bên trong
người ta lật úp bản thân mình ?


Bình Luận mới