Tôi đi
Đám rước ồn ào và vô tận
Qua các miền, qua các đền thờ
Những gương mặt đổi thay
Những cỏ cây xanh rồi tàn úa
Những con thú miệt mài săn đuổi đêm ngày.
Trái tim tôi—cây đàn rung lên chưa bao giờ ngừng nghỉ
Khi biên giới chờ tôi còn xa phía biển, phía mây
Những giấc mơ chạm mặt sao trời
Những giấc mơ chạm mặt đáy sâu.
Những âu lo của kiếp này
Những nỗi đau, thất vọng
Niềm vui to lớn
Xuyên suốt con đường trong đám rước này.
Tôi không thể sống bằng tinh thần đồi bại của đêm này
Và không đủ sức băng qua bóng tối
Tôi kêu gọi bình minh
Nhưng chỉ nghe tiếng vọng lại của những kẻ trá hàng:
Đừng
Một ngọn lửa từ ngôi đền này
có thể lan ra toàn vũ trụ
Những đám rước của chúng ta rồi hóa thành tro bụi.
Hãy để đêm
những lưỡi dao sét gỉ thống trị những lưỡi cày
Cưỡng đoạt đôi môi
lời nói thì thầm
và canh gác đến tận răng nụ cười, tiếng khóc.
.