đứng giữa đường dang tay
em dụ dỗ tôi đi
em gạt gẫm tôi đi
đám con gái vẫn đi ngang không thèm ngó lại
cỏ mặc nhiên xanh
trùng trùng Tam Điệp
đã qua mùa
con sâu già hóa bướm
ngồi ca lại bài ca chỏng chảnh già
thu gởi lại lòng trên cỏ
người đi qua chiều như gió
mây như nỗi buồn đánh rơi
ngồi lại đây chuyện trò với đá
câu chuyện Đền Chín Giếng
mấy trăm năm rồi chiêng trống Quang Trung
nói với em mai có về với rừng
mắc lòng trên nôi ký ức
người dỗ người
tiếng hát rưng rưng
nói với em mai có về với nhau
buồn vui hôm nào thành rượu
rót đãi người
dụ dỗ một mai sau
tìm một người nhẹ dạ
gởi một lời đường mật
ở ven đường
còn mình hát mình nghe
mới hay ra
có mỗi mình nhẹ dạ