tiễn Đặng Ngọc Khoa
hát giữa biền cỏ xanh
bài ca cỏ cú
những mùa cỏ không người gieo
rơi vãi đâu đây
nụ cươi luân lạc
giấu một nguồn mặn đắng bờ môi
chiều An Trạch
nắng vàng chưa đủ ấm
níu chân người một nhánh cỏ khâu
chiều An Trạch
tiễn người hay đưa mình trôi dạt
một phía buồn
một phía mai sau
những con tàu vẫn đi trên con đường của mình
bao nhiêu người chờ đến bến
chẳng ai trông một bến đỗ cuối cùng
thôi còn lại với chiều con chim nhỏ
vẫn sinh nở dưới tàng bia mộ
đón ngày tàn trên cát trắng bao dung
thôi thì mượn một dòng cổ thi
đắp điếm lên phần
“quy ngọa cố sơn thu”
đứng giữa biền cỏ xanh
hát bài ca cỏ cú
máu hồng
diệp luc
tri giao
.