Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Trần Nguyên Đán

Tôi Chỉ Ngồi Đó Và Im Lặng Nói

9.04.2015

tôi hót lên lời đau khổ của lũ chim chiều
tiếng hát im lặng của tâm hồn tôi
như ai vừa đi ngang rồi khuất bóng
để lại tiếng động của bàn chân trong vũng nước

Những Giấc Mộng Bị Cắn Vỡ

3.03.2015

khi thức dậy sáng nay tôi vẫn nghĩ là mình đang sống trong giấc mộng
nhưng giấc mộng ấy đã bị cắn vỡ
bằng hàm răng nhọn của những con sóc

Tôi Trở Lại Texas

10.02.2015

tôi trở lại texas
như giòng sông không chảy
như mưa không hề rơi
đường vắng quên tắt đèn

Giáng Sinh Tôi Cưỡi Ngựa Theo Chàng

24.12.2014
Marc-Chagall-Couple-and-Horse_thumb.jpg

thế là chàng đến. đến hẹn thì chàng đến. dù chàng ở đó suốt năm, nhưng đến ngày ấy chàng mới xuất hiện, như một ngôi sao thình lình mọc. khi mọc thì sáng hơn tất cả các ngôi sao khác hợp lại. người ta quay lại nhìn chàng và ngay lập tức bị ánh mắt tuyệt đẹp của chàng thu hút

Chàng Đứng Nấp Đâu Đó Trong Khoảng Không

28.11.2014

tôi cảm thấy nhọc mệt khi tìm chàng
nhưng chẳng nghĩ rằng chàng đang bận rộn với những ngày lễ buồn
chàng vẫn ở đó trong khoảng không
nhưng chàng đang đứng nấp đâu đó trong khoảng không

Tôi Cũng Là Nạn Nhân Của Mùa Thu

3.11.2014

ô kìa thu
sao tôi lại không thấy em nhỉ
có phải diabetes làm cho đôi mắt mờ đi
hay nắng lóa chạy trốn sau những hàng cây tan nát sắc mầu

Một Người Chết Yên Lặng Mầu Hồng

26.08.2014

người ngã xuống, chết, áo mầu hồng
bàn tay vẫn cố đưa ra, muốn nắm người
ngón tay quắp lại giữ lấy niềm đau
người đi qua người, không ngó lại

Quanh đồi

4.08.2014

Sáng nay tôi thấy một con chim bay lên đồi. Và thế là sau bữa ăn trưa tôi thủng thỉnh lên đồi.
Nhà tôi nằm lưng chừng đồi, nên việc chống gậy lên đồi chẳng phải là quá khó khăn cho một người bảy mươi tuổi. Nói đúng hơn là bảy mươi mốt, ngày hôm qua.

trôi thuyền trên sông volga

14.07.2014

volga, như tên một cô gái nga
đang rót một thứ rượu màu xanh giống như thảo nguyên
vào trong một cái vò cổ có quai
bất chợt ngẩn người

Bàn Tròn- Trần Nguyên Đán

11.04.2014

thật khó tìm yếu tố “chung” để nhận định về việc họ đã tạo ra sự chú ý từ độc giả, vì theo tôi, một số nhà văn trong danh sách này có văn phong “đối lập” với một số nhà văn khác. Nói một cách khác, một vài nhà văn theo “trường phái” này, một vài nhà văn theo “trường phái” kia, cũng như việc họ đã sống trong những thời gian đời người khác nhau, cái nhìn và cảm nhận của độc giả vào mỗi thời kỳ khác nhau.

Sự Kết Thúc Luôn Luôn Bị Nứt Rạn

10.03.2014

tôi rất muốn đấm vào mặt kính
dĩ nhiên là không dám
bàn tay tôi đưa lên nửa chừng
rồi đấm vào mặt mình

TÚI QUẦN BÊN TRÁI

3.03.2014
magritte_17_thumb.jpg

 
 
Tôi xuất hiện ở đây với một bộ quần áo khác với bộ quần áo thường ngày vẫn mặc. Tôi mặc cái áo mầu tím, cà vạt tím, quần tím, áo vest tím, tôi …

Chàng Trên Biển Và Chàng Trên Đảo

6.02.2014

trong một góc biển thật hoang vu tôi gặp chàng, chàng như cây thông non mọc xuyên qua biển, đâm sâu vào cát và chảy máu trong rừng. chàng băng bó vết thương bằng nước dừa trên đảo và hàm răng trắng trên khuôn mặt thổ dân đen.

chàng và giáng sinh cùng đến một lần

24.12.2013

giáng sinh, nghe như một tiếng chuông rơi xuống đập vào một tiếng chuông khác, từ trên cao rất cao. sẽ không còn thì giờ cho những ngôn ngữ phức tạp hoặc cố gắng làm ra vẻ phức tạp để thấy mình phức tạp. những ngôn ngữ đơn giản dễ hiểu nhất…

Chỉ Còn Vài Ngày Nữa Là Đến Giáng Sinh

19.12.2013

tiếng nổ của bình nước nhựa hết nước
khơi dậy một ký ức quen thuộc
những ngày giáng sinh không có thức ăn

Nhảy Một Lần Ba Bước Khi Gãy Một Chân

24.10.2013

tôi ngó qua vai một thanh niên
tuổi cỡ đó, mấy chục năm trước
trong sân chỉ có vài con chim gẫy cánh
ốm như một tiếng khóc

Vẫn Còn Một Lối Đi Trong Rừng Già

12.09.2013

rễ cây và mặt đất thắt cổ nhau bên suối
những giấc mơ biến dạng thành đêm dài
những đêm trăng sao nhợt nhạt hình bóng ai
tôi cũng nghe tiếng thú hoang kêu hấp hối trong mưa

Tôi Ước Gì Mình Bị Tuyên Án

26.07.2013

không dám ngước mắt lên nhìn mây bay
thấy lá thu vàng rực rỡ mà không dám gọi
tôi ước gì mình bị tuyên án
để biết mình còn có thật

Rơi xuống biển

9.07.2013

Rời khỏi căn lều hắn cắm đầu chạy như đang dự thi chạy tốc độ. Hắn chạy như thể để cho mọi thứ trong đầu lắc lư không chỗ bám víu mà rơi xuống, hắn vẫn cứ chạy như vậy mỗi khi rời khỏi lều, như một thú vui buổi sáng…

Những Ngày Không Thể Làm Thơ Được

29.04.2013

những ngày không thể làm thơ được
tôi đã vòng quanh hết một ngày
tôi vào trong mơ rồi bước ngược

Những Bông Hồng Trắng Bắt Đầu Héo

3.04.2013

 
có khi tôi thấy mệt vội đứng dậy sợ không còn đủ mệt để đứng góc nhà kia những bông …

NICK SỐNG LẠI LẦN NỮA

21.01.2013

Nick đã chết rồi, nhưng vẫn chưa yên. Ngay từ đầu tôi đã cho Nick chết, rồi sống lại, rồi lại từ trong mơ bước ra, làm đau lòng người thiếu phụ yêu mê đắm đuối. Bây giờ đang ngồi suy nghĩ không biết có nên cho chàng sống lại lần nữa, hay là từ trong mộ bước ra không.

Không Ai Có Thể Cứu Những Cơn Gió

16.01.2013

một vài lần tôi thử đi qua núi một mình
khi trở lại tôi không nhớ đường về
trí óc tôi được nuôi dưỡng trong lồng kính
khi tôi già vẫn giữ vẻ nghiêm trang

Vẽ lại chân dung chàng

6.12.2012
Jesus_180_small_thumb.jpg

Nếu bạn có một người yêu, yêu rất yêu, bạn có muốn nói về người ấy không, có muốn giới thiệu người ấy cho cả “thế giới” biết không. Tôi chắc chắn bạn sẽ “lật đật” nói rằng có. Không cần hỏi, tôi đã thấy cả triệu người trên mặt đất này đã và đang làm việc đó.

Nhớ Ghê Gớm Những Ngày Phiêu Lãng Ấy

15.11.2012

trên chiếc tàu thủy chạy bằng hơi nước của mark twain
tôi ngủ gục khi tàu chạy qua những hải đảo xanh non
khi thức dậy tiếc đứt ruột làm sao nối lại
thôi đành lấy chiếc gàu sòng tát nước trên chiếc thuyền vượt biển

Đêm, Có Những Đêm Và Nhiều Đêm

2.11.2012

tôi đọc tôi, cuốn sách mở trong đêm
tôi đọc mưa, giọt nhỏ trên đồi xưa
nỗi buồn lạnh, nhiều giấc mơ hóa đá
tôi và tôi, tôi nhìn tôi, gương soi

Tôi Sợ Những Buổi Chiều Không Giống Nhau

24.10.2012

nếu tôi không nhìn thấy gì nữa
chỉ vì nắng đã qua quá nửa trời
tôi biết nửa trời bên kia đang mưa
mưa làm chiếc bóng tôi lăn xuống dốc

mùa thu không trở lại

18.10.2012
image_thumb.png

Có một lần trong mơ tôi đi lạc vào khu rừng thu với ngôi nhà thờ đó. Tôi còn biết rõ là mình mơ, tôi còn biết rõ là ngôi nhà thờ đó ở một ngôi làng bên Pháp, mỗi buổi chiều những người đàn bà mặc váy thụng mập mạp còn đi quét lá mà chẳng nói chuyện gì với nhau cả, họ đang lọt thỏm…

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)