Bài đã đăng của Trần Nguyên Đán
ĐƯỜNG DÀI TÔI ĐI
Sức của tôi bây giờ là sức của một con bướm mỏng mảnh, thấy bay là là đẹp mắt vậy đấy nhưng cũng có thể sẽ rơi xuống đất nếu một cơn gió (nhẹ) thổi ngang, mỗi buổi sáng thức dậy nhìn ngó mình xem có gì động tĩnh không trước khi ngồi vào bàn, một cơn gió nhẹ cũng làm mình xao xuyến.
[tôi đã đem mưa xuống vào buổi chiều]
tôi đã đem mưa xuống vào buổi chiều
khi mây đã ngừng trôi và mưa không rơi
tôi nghe những tiếng ì ầm của sóng vỗ
tôi nghe tiếng người âu yếm không tình yêu
EM RA ĐI MÙA THU
Tang lễ di chuyển một cách chậm rãi trong không gian và thời gian mùa thu, chậm bởi vì không còn gì vội vã nữa, gồm một chiếc limousine đen chạy rất chậm phía trước, một nhóm người mặc áo đen, gồm những người có liên hệ gần, rất gần, có thể va chạm được, chầm chậm theo sau
Đang hát bỗng nấc cụt
nhốt tất cả oxygen vào trong cái lồng bằng vải
cho đến khi irma đến hôn hít các thành phố florida
hôn hít toàn thân thể florida bằng sự bạo liệt
những cơn bão làm tê liệt tôi
hai lần nhiều lần và lại trở lại
tôi đã chạy hai lần trên một đoạn đường ngắn bằng hai bước chân
tôi hót gọi người bằng đôi môi khô
những sợi nắng nứt nẻ lăn lóc trên đường
mơ thấy mưa qua hàng cây xanh
thức dậy rồi khóc mãi
nhiều khi tôi nghĩ mà không nói gì hết
những người không nói được, chỉ nghĩ
những suy nghĩ nằm mãi trong đầu không nói ra được
một hôm nứt rạn như mặt hồ đóng băng
khuôn mặt biến dạng như picasso
những người nói được, mà không nghĩ
tôi thử gặm một trái táo còn non
tôi rủ em về vườn
nơi có thể nằm võng đong đưa mà không bị muỗi cắn
khi cần tôi có thể đi tiểu bên gốc cây vú sữa bên giếng
nó gợi nhớ mùi phân bò tôi đã trộn lẫn với nước mắt
một buổi chiều tôi đã chạy bất kể trong mưa
tìm lại cảm giác của một người bị mất tuổi trẻ
kỷ niệm như một món hàng xa xỉ
không son phấn nào tô điểm lại được nữa
những vết nhăn là những núi đồi bị nham thạch tấn công
thung lũng loang lở nỗi tiếc hối không thể hàn gắn
tôi như đêm lần mò mở cửa sổ nhìn trời
chẳng có gì ngoài sự tưởng tượng
khi tôi nhất định phải ngồi dậy sáng nay
lúc bầu trời chưa nhìn thấy người
không biết người đang làm gì dưới đống chăn gối
nghe tiếng khụt khịt của mũi
Chàng là tháng mười hai cho thế giới
Chàng từ trong nhã ca như hoa huệ
chợt nhức nhối bầu trời bết-lê-hem
những hào quang từ chàng làm nhức nhối
mắt con người, không dám ngẩng nhìn xem
Nhưng Không Còn Kịp Nữa
tôi giang tay ra
nhưng tay cụt, như bóng nắng vừa bị cắt nửa
có một nỗi đau rất thật, chua và xót
khi gió chạm vào vết thương còn mới
Tôi Đã Dài Ra Từ Ngày Ấy
tôi đã dài ra từ ngày ấy
vì không thể ngắn lại được nữa
những buổi trưa cháy khét tôi cố gắng đi qua những con đường mòn
Lắng Nghe Tiếng Yên Lặng Của Mênh Mang
tôi đã thử trở lại yên lặng, một yên lặng không màu
không một chút gió núi hoang dại
một chút biển hà hơi vào vách đá
tôi đã thử trở lại tịch mịch
Tôi Chỉ Ngồi Đó Và Im Lặng Nói
tôi hót lên lời đau khổ của lũ chim chiều
tiếng hát im lặng của tâm hồn tôi
như ai vừa đi ngang rồi khuất bóng
để lại tiếng động của bàn chân trong vũng nước
Những Giấc Mộng Bị Cắn Vỡ
khi thức dậy sáng nay tôi vẫn nghĩ là mình đang sống trong giấc mộng
nhưng giấc mộng ấy đã bị cắn vỡ
bằng hàm răng nhọn của những con sóc
Tôi Trở Lại Texas
tôi trở lại texas
như giòng sông không chảy
như mưa không hề rơi
đường vắng quên tắt đèn
Giáng Sinh Tôi Cưỡi Ngựa Theo Chàng
thế là chàng đến. đến hẹn thì chàng đến. dù chàng ở đó suốt năm, nhưng đến ngày ấy chàng mới xuất hiện, như một ngôi sao thình lình mọc. khi mọc thì sáng hơn tất cả các ngôi sao khác hợp lại. người ta quay lại nhìn chàng và ngay lập tức bị ánh mắt tuyệt đẹp của chàng thu hút
Chàng Đứng Nấp Đâu Đó Trong Khoảng Không
tôi cảm thấy nhọc mệt khi tìm chàng
nhưng chẳng nghĩ rằng chàng đang bận rộn với những ngày lễ buồn
chàng vẫn ở đó trong khoảng không
nhưng chàng đang đứng nấp đâu đó trong khoảng không
Tôi Cũng Là Nạn Nhân Của Mùa Thu
ô kìa thu
sao tôi lại không thấy em nhỉ
có phải diabetes làm cho đôi mắt mờ đi
hay nắng lóa chạy trốn sau những hàng cây tan nát sắc mầu
Một Người Chết Yên Lặng Mầu Hồng
người ngã xuống, chết, áo mầu hồng
bàn tay vẫn cố đưa ra, muốn nắm người
ngón tay quắp lại giữ lấy niềm đau
người đi qua người, không ngó lại
Quanh đồi
Sáng nay tôi thấy một con chim bay lên đồi. Và thế là sau bữa ăn trưa tôi thủng thỉnh lên đồi.
Nhà tôi nằm lưng chừng đồi, nên việc chống gậy lên đồi chẳng phải là quá khó khăn cho một người bảy mươi tuổi. Nói đúng hơn là bảy mươi mốt, ngày hôm qua.
trôi thuyền trên sông volga
volga, như tên một cô gái nga
đang rót một thứ rượu màu xanh giống như thảo nguyên
vào trong một cái vò cổ có quai
bất chợt ngẩn người
Bàn Tròn- Trần Nguyên Đán
thật khó tìm yếu tố “chung” để nhận định về việc họ đã tạo ra sự chú ý từ độc giả, vì theo tôi, một số nhà văn trong danh sách này có văn phong “đối lập” với một số nhà văn khác. Nói một cách khác, một vài nhà văn theo “trường phái” này, một vài nhà văn theo “trường phái” kia, cũng như việc họ đã sống trong những thời gian đời người khác nhau, cái nhìn và cảm nhận của độc giả vào mỗi thời kỳ khác nhau.
Sự Kết Thúc Luôn Luôn Bị Nứt Rạn
tôi rất muốn đấm vào mặt kính
dĩ nhiên là không dám
bàn tay tôi đưa lên nửa chừng
rồi đấm vào mặt mình
TÚI QUẦN BÊN TRÁI
Tôi xuất hiện ở đây với một bộ quần áo khác với bộ quần áo thường ngày vẫn mặc. Tôi mặc cái áo mầu tím, cà vạt tím, quần tím, áo vest tím, tôi …
Chàng Trên Biển Và Chàng Trên Đảo
trong một góc biển thật hoang vu tôi gặp chàng, chàng như cây thông non mọc xuyên qua biển, đâm sâu vào cát và chảy máu trong rừng. chàng băng bó vết thương bằng nước dừa trên đảo và hàm răng trắng trên khuôn mặt thổ dân đen.
chàng và giáng sinh cùng đến một lần
giáng sinh, nghe như một tiếng chuông rơi xuống đập vào một tiếng chuông khác, từ trên cao rất cao. sẽ không còn thì giờ cho những ngôn ngữ phức tạp hoặc cố gắng làm ra vẻ phức tạp để thấy mình phức tạp. những ngôn ngữ đơn giản dễ hiểu nhất…
Chỉ Còn Vài Ngày Nữa Là Đến Giáng Sinh
tiếng nổ của bình nước nhựa hết nước
khơi dậy một ký ức quen thuộc
những ngày giáng sinh không có thức ăn

Bình Luận mới