Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Trần Nguyên Đán

Tôi Phải Trở Lại Nhà Thờ Ngay Hôm Nay

23.04.2010

tôi cương quyết phải trở lại nơi mà tôi đã thất lạc
sau cuộc tìm kiếm hàng chục năm
sau cuộc chiến đấu có nhiều lúc kiệt sức
tôi đã khóc mênh mang trong hoàng hôn
tay ôm những vết thương lớn nhỏ

Cố Gắng Làm Một Bài Thơ Khó Hiểu

13.04.2010

từ trong cái bồn tắm bước ra
thấy mình thật dễ hiểu
lại dễ bị nhìn thấy, lại dễ tổn thương, dễ chết
khi dùng một vài ngôn ngữ không đúng thời tiết

Giấc mộng tĩnh mịch

2.04.2010

Đoàn kịch có ba người, có một kịch sĩ hài, mặt lúc nào cũng buồn. Thật ra trước đây không phải như vậy. Mặt anh ta bình thường, khi cần diễn vai gì thì nét mặt thay đổi theo tính cách của vai ấy, như con cắc kè lúc ở trong một đám lá xanh hay trên một tảng đá đỏ. Một người lúc nào cũng buồn lại cố gắng làm cho mọi người vui.

Chẳng Có Một Triết Lý Sống Nào Cả

26.03.2010

con kiến nhỏ nhẹ nói như vậy
trước khi nó bị một bàn chân vô tình đạp lên
và chà nát
như khi người ta dí một tàn thuốc lá
dưới giày

Phải Tập Quen Với Những Điều Không Tốt

18.03.2010

chẳng hạn như người ta không nói gì với mình cả
giữ một khoảng cách có ý nghĩa
hãy biến mất vào tấm gương soi
không thể phản chiếu trở lại

3 bài thơ

4.03.2010

qua bên nhà chơi, nhà vắng
đêm vắng
thỉnh thoảng người ở đâu đến
làm cho trái tim đồng lõa với
tội lỗi

Làm Thơ Trong Khi Soạn Bài Giảng

17.02.2010

ướt đẫm những ngày đi bộ trên con đường một chiều
dột nước nhà trọ vắng vẻ
người chủ nhà trọ nhìn khách bằng đôi mắt nhạt nhẽo
như cơn gió thổi vẹt những khung cửa
đôi mắt lóe lên một vệt màu tơi tả

Cố Gắng Tìm Lại Nỗi Đam Mê Bùng Cháy

27.01.2010

chợt kinh hãi nhận ra
rằng mình không còn đam mê để
làm một công việc cần
nhiều đam mê

Dường Như Đã Qua Hết Một Đời

20.01.2010

có những lúc tôi mệt như gió bay
hoài không thể ngơi nghỉ
muốn dừng lại một quán trọ nào
đó mà không thể dừng
chân vẫn phải bước như
con lạc đà phải bước

Hồi Tỉnh Trong Đêm

12.01.2010

Không có ai cả. Tôi nghe tiếng nói rất quen thuộc. Tiếng nói của một người y tá thường xuyên chăm sóc sức khỏe cho tôi mỗi ngày trong bệnh viện.
Vậy thì ai đã toan tính giết tôi, ai đã vật lộn với tôi, trong rừng thông, bên cạnh biển. Giữa tiếng sấm và tiếng sóng. Trong chập choạng ngày tàn.

Thơ Bay Ra Từ Các Vách Tường Nhà Thờ

17.12.2009

tôi rời khỏi đền thờ và khóa cửa lại
bị gió xô vào cuộc nội chiến bi thảm Hoa Kỳ
những người da đen cố gắng hát thánh ca trong khi bị ném đá
và những người da trắng cầm hoa chạy về phía nghĩa trang

đối thoại một mình

9.12.2009

Hình ảnh thằng bé mặt mũi trong sáng như một thiên thần, háo hức ngước nhìn trời, nhìn bầy chim bay lên, bay xuống, tay cầm ổ bánh mì, phố nhỏ buồn tẻ, những căn nhà buồn tẻ, mà anh thì thú vị hơn que kem em vẫn ăn mỗi ngày khi băng qua đường vào nhà, backpack sau lưng, em trông lem luốc, như con bọ hung ….

Dallas Fort Worth Có Tuyết Hôm Nay

7.12.2009

trước khi các đài khí tượng dành giật bản quyền bản tin sốt dẻo ấy
một thi sĩ đã mở toang hết tất cả cửa sổ
đứng nhìn tuyết rơi với ly cà phê còn một nửa

Tâm Sự Lai Rai Với Mặt Trời Sau Cơn Mưa

3.12.2009

tôi rõ ràng thấy nó và ngạc nhiên vì sao nó biết nắng đến
những nóc nhà trùm mền ngủ say sưa từ hôm qua đến giờ
giật mình thức dậy
cũng ngạc nhiên giống tôi

Khi Nghe Một Tin Vừa Buồn Vừa Vui

26.11.2009

tôi nhìn thấy tôi tật nguyền trên chiếc xe lăn
vừa viết văn vừa trả giá với cuộc sống
ngoài đường vắng người đàn bà đi chợ mới về
tay xách cả một giỏ nặng mà không có vẻ gì mệt mỏi

Trời ơi những hàng cây sắp chết

23.11.2009

với jesus người dẫn đầu vừa lặng lẽ đi qua rừng thông
tìm một giấc mộng bạt ngàn sau lưng gió biển
những người đàn bà cong lưng lại vì nắng
sa mạc ơi những hàng cây sắp chết cả rồi

Để Bớt Nhớ Mùa Thu

3.11.2009

Nhìn Gã là thấy nụ cười …. Trong nhà thờ, nhìn thấy Gã, tôi thấy tôi bớt buồn hơn. Cũng cảm thấy an tâm hơn. Tôi thấy tôi cười nhiều hơn. Như hoàn cảnh Gã mà còn cười được, thì tại sao mình phải khóc?

Mùa thu hốt hoảng quay trở lại

29.10.2009

chiều nay tôi sẽ hốt hoảng trở lại mùa thu
chua xót nhận ra mình đã hoài công vô ích
đi tìm một căn nhà và một giàn trầu bà leo xanh biếc
đã tàn úa từ lâu

Người đàn ông ngủ… ♦ Giữa những khoảng cách…

15.10.2009

khi người đàn ông ngủ một mình
trong bóng tối
không thấy mình khóc
không biết mình khóc
đôi mắt biết

chữ nghĩa của đán

13.10.2009

một trăm bài thơ trần nguyên đán đặt tên là 
chữ nghĩa của đán
viết tại landover, maryland, 2008 thành sách tại …

Texas nóng hơn một trăm độ F ♦ Trước khi đi California hai mươi phút

6.10.2009

khi texas nóng một trăm độ
tôi đi bộ chậm lại
qua những đoạn đường ngắn
có vài bóng râm

chữ nghĩa của đán: 5 bài thơ

9.09.2009

muốn đi mà không đi được
cứ dùng dằng như thúy kiều thuở trước
muốn xé áo để dứt tình
mà kim trọng nắm quần kéo lại

nằm mơ thấy mình

1.09.2009

Những cặp mắt ấy còn ghê gớm hơn là ngàn lời nói. Những cặp mắt làm mình phải nhắm mắt lại, vơ vội lấy cái mền để che vội hai tấm thân trần trụi, nhưng chẳng còn cái mền nào để che, họ lấy mất hết rồi. Nhưng che làm chi, cái đáng che là nỗi xấu hổ thì không thể che được. Và ước ao được chết.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)