Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Trần Nguyên Đán

Nhớ Ghê Gớm Những Ngày Phiêu Lãng Ấy

15.11.2012

trên chiếc tàu thủy chạy bằng hơi nước của mark twain
tôi ngủ gục khi tàu chạy qua những hải đảo xanh non
khi thức dậy tiếc đứt ruột làm sao nối lại
thôi đành lấy chiếc gàu sòng tát nước trên chiếc thuyền vượt biển

Đêm, Có Những Đêm Và Nhiều Đêm

2.11.2012

tôi đọc tôi, cuốn sách mở trong đêm
tôi đọc mưa, giọt nhỏ trên đồi xưa
nỗi buồn lạnh, nhiều giấc mơ hóa đá
tôi và tôi, tôi nhìn tôi, gương soi

Tôi Sợ Những Buổi Chiều Không Giống Nhau

24.10.2012

nếu tôi không nhìn thấy gì nữa
chỉ vì nắng đã qua quá nửa trời
tôi biết nửa trời bên kia đang mưa
mưa làm chiếc bóng tôi lăn xuống dốc

mùa thu không trở lại

18.10.2012
image_thumb.png

Có một lần trong mơ tôi đi lạc vào khu rừng thu với ngôi nhà thờ đó. Tôi còn biết rõ là mình mơ, tôi còn biết rõ là ngôi nhà thờ đó ở một ngôi làng bên Pháp, mỗi buổi chiều những người đàn bà mặc váy thụng mập mạp còn đi quét lá mà chẳng nói chuyện gì với nhau cả, họ đang lọt thỏm…

Cái lưng để trần

19.09.2012
LungTran_thumb.jpg

Bức tranh tôi bỏ dang dở từ ngày ấy vẫn là một tấm lưng trần không định dạng. Tôi cũng bỏ luôn việc vẽ vời. Tôi không muốn đưa lưng mình ra nhìn cuộc đời. Tôi muốn nhìn thẳng vào cuộc đời.

Tội Nghiệp Jack Khi Lái Xe Trở Về Một Mình

11.09.2012

nửa đêm trái tim tôi giật mình thức giấc
hình như chỉ mới vừa chợp mắt
hay là con mắt còn thức từ buổi chiều
ngó chằm chằm vào trái tim bị cảm cúm

Tôi Chẳng Biết Làm Gì Hơn Là Ngó Tôi Buồn

16.08.2012

những cái tên do tôi tưởng tượng, vẽ vời sự quen biết thân thiết
như có thể chạm vào những chỗ rất kín đáo
thật ra dưới những rậm rạp của đám cỏ lau mềm mại

Gấu Tên Là London Khánh Vũ Họ Lữ

1.08.2012

tôi đang muốn quit job và muốn rời khỏi
tôi chưa kịp làm gì cả thì london bước vào cuộc đời
bằng cách nghịch ngợm chui ra từ một trò chơi

Những Bốn Câu Nhức Nhối Ở Phía Dưới

23.07.2012

tôi quyết định đi qua cây cầu treo trên vực
về hướng mặt trời lặn
em sẽ đi ngược lại

Tôi Vui Thú Vì Những Lúc Một Mình

26.06.2012

một mình tôi chở bình minh đi
như người tài xế xuyên bang chở hàng hóa nặng nề
nhiều ngày, ngủ gục trên tay lái
khi dụi mắt thức dậy thấy mùa thu đã về

Ráp Lại Từ Những Mảnh Vỡ Còn Nguyên Vẹn

7.06.2012

tôi như con chim có giọng hót khàn vì đau cổ họng
đi tìm những giòng sông để ngơi nghỉ
nhưng tâm hồn vẫn biến động

downtown san antonio một chiều vắng

14.05.2012

chẳng phải tôi yêu mến gì san antonio
chỉ là sự trăn trở buổi chiều
vẻ tàn úa của mầu trời rất dễ mích lòng

Một Tháng Tư Ở Trong Tôi Hơi Khác

20.04.2012

tôi quên mất ngày hôm nay tháng mấy
có lẽ khu rừng cháy vẫn còn là ám ảnh
với những xác người không ở trong thơ nhạc
từ trên sông ngầu đục nước nguồn về

Thắp Nến Vào Buổi Sáng Cũng Hay

4.04.2012

tôi thường ngồi trong thời gian lẫn lộn
với một ngọn nến cháy rất hiu hắt
tôi cũng không nhớ mình đọc sách bao lâu
dưới vẻ im lặng trồi sụt của văn chương

Tôi Còn Mớ Dĩ Vãng Cần Bán Gấp

15.03.2012

tôi treo bảng bán gấp cơ sở đang xuống cấp
cũng bán gấp mớ dĩ vãng
không còn thể nào thu xếp được nữa
tôi muốn nhanh chóng ra khỏi chiếc chiếu rách

Thôi Đừng Chơi Bời Hoang Phí Nữa

16.02.2012

hôm qua đóng cửa rồi
mà tôi vẫn còn nghe tuyết đổ
và người ca sĩ hát vĩnh biệt whitney houston
rơi nước mắt trên sợi tóc đen

Tôi Đề Nghị Chúng Ta Hãy Thảo Luận Về Đề Tài Ý Thức Lần Nữa

3.02.2012

tôi nhảy qua hàng rào và kêu lên những tiếng vô nghĩa
như con nai khi lao mình điên cuồng qua đồng hoang
vì nỗi bứt rứt sanh nở
cùng với nỗi háo hức của sự tự do

Nhân Đọc Bài Viết Của Đinh Từ Thức

20.01.2012

tôi ngờ ngợ rằng khi nghe tiếng ồn xung quanh mình
king muốn mở miệng nói một điều gì đó
nhưng đá làm sao nói
nên king vẫn phải im lặng…

Tôi Đang Ở Sydney, Ngay Giữa Nó

7.01.2012
sydney_thumb.jpg

trong khi những người làm thơ, những người bạn tôi yêu từ xa
nói về chính trị và những cuộc thảo luận nảy lửa về thơ
thì tôi ca hát nhảy múa và nói về tình yêu

Nếu Có Một Cái Gì Chán Nhất Thì Đó Gọi Là Thơ

30.12.2011

tôi là một gã nhà quê, nghĩ cách nhà quê
nếu có một cái gì chán nhất thì đó gọi là thơ
tôi làm thơ khi đang chán đời vì không thể rặn ra cái gì khác

người từ trong mơ bước ra

19.12.2011

Chàng đang ở độ tuổi ba mươi, độ tuổi có thể phối hợp giữa mềm và cứng một cách tự nhiên không cần cố gắng. Trong tấm gương mầu nhiệm đặt ở góc phòng, hiện ra hình ảnh cô gái không còn là một thiếu nữ nhỏ bé nữa, nhưng với tất cả sự chín muồi của một trái táo ngon.

j, nỗi buồn nhân hai và chia ba

28.11.2011

nếu ta là
con chim biển đã rời núi
trở lại bình nguyên vào một chiều mưa lướt thướt
bùn đất và cỏ úa trộn lẫn
với những dấu chân bò mênh mang

Thật Ra Tôi Chẳng Biết Gì Về Mùa Thu

7.11.2011

tôi hay làm bộ nói rằng tôi biết rất nhiều về mùa thu
thậm chí những bí mật tày trời của nó
như ngày kia nó đã đưa mắt õng ẹo tư tình với cơn gió lạ
khi anh chồng chỉ vừa mới quay đi

Đến Giê ru sa lem Trên Lưng Lạc Đà

25.10.2011

tôi chỉ còn bốn mươi phút nữa để đi đến giê ru sa lem
tôi phải gặp đại diện các tôn giáo lớn đang đóng quân tại đây
tôi có ba mươi giây diễn thuyết
đã chuẩn bị từ ba mươi ngày trước
những vị kia có hai mươi giây, mười giây, tùy theo sức

Những Lời Thì Thầm Của Mưa Chiều Xa Vắng

20.09.2011

không có ai chạy ra khỏi giấc mơ đêm
người ta cố nuốt những cơn ngáp đến rách quai hàm
chỉ có vài người sống sót
sau khi tôi tuyên bố đóng cửa tiệm barnes & noble

Bên Cạnh Biển Chiều Chúng Ta Cùng Vỗ Sóng

5.09.2011

tôi tưởng mình nằm mơ hôm qua
cho đến sáng nay
xung quanh tôi là bóng tối của ánh sáng
mà tôi nằm trong một ánh sáng đầy bóng tối

Tôi Yêu Vẻ Trần Truồng Khờ Dại Của Ban Mai

23.08.2011

khi tôi qua phía tây của cánh đồng
thúy kiều đang nằm mơn mởn trên cỏ non
nàng như một trái đào còn tơ
sự trần truồng thơm như vẻ trinh nguyên của đất

Thế Giới Sạch Sẽ Hơn Sau Khi Tắm

9.08.2011

cả thế giới sẽ sạch sẽ
thơm như mùi xà bông caress của vợ tôi
làm các ông đứng bên ngoài nhảy mũi
có khi thoảng chút mùi nước hoa acqua di giò

@2006-2022 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Đăng nhập | Entries (RSS) | Comments (RSS)