- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Ga xưa Đa Thọ

 

 

 

Tặng hoạ sỹ Đinh Cường
 

Trở về cùng điêu tàn
Bàn tay che trận gió
Lùa mãi từ đèo Dran
Vào một bài thơ cũ

Vào ga xưa Đa Thọ
Vào giấc mê mỏi hồn
Vào thanh xuân thuở nọ
Vào vô vọng tràn cơn

Thời gian xa tắp ấy
Đâu rõ tên tuổi nàng
Mưa và rừng xô chạy
Tàu đã tới ga chăng

Rừng bước xuống thung lũng
Bụi dã quỳ trông mưa
Những đóa sầu gió dựng
Vai gầy áo chợt thưa

Thời gian xa tắp ấy
Tôi nào quen biết em
Thanh xuân sao buồn vậy
Mở mắt nhìn thâu đêm

Những đêm sâu Đa Thọ
Cây đèn bão lửa im
Tàu sắp qua ga nhỏ
Tàu sắp qua đường tim

Tàu sắp qua. Còi hụ
Em đăm nhìn bụi hoa
Mỗi nhành quỳ thêm nụ
Tràn ven đồi tàu qua

Khoảng thời gian xa thật
Tâm tưởng có phai mờ
Đôi mắt nàng bí mật
Mang hồn đồi hoang sơ

Bài thơ này tặng bạn
Một hồn ngây ngất Dran
Tặng tôi. Tay trĩu nạn
Vẫn níu ngày dương gian

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Đạt