Bài đã đăng của Hoàng Xuân Sơn
Nguyên quán: Hà Tĩnh
Sinh quán: Thừa Thiên [1942, Vỹ Dạ-Huế ]
Trước 75: mần công chức, dạy học
Sau 81: mần đủ thứ
Viết từ trong ra ngoài cho nhiều tạp chí, tuyển tập, mạng văn học nghệ thuật
Sách đã in:
*Viễn Phố - 1989
*Huế Buồn Chi – 1983
*Lục Bát Hoàng Xuân Sơn – 2004
Hiện ngụ tại Laval, Quebec - Canada
Cũng Cần Có Nhau – phóng bút của Hoàng Xuân Sơn
Phát hành trong tháng 10-2013 : C Ũ N G C Ầ N C Ó N H A U phóng bút của Hoàng Xuân Sơn – Nhân Ảnh …
huê sắc
người bảo: mấy thằng huế [thâm] trầm
thiệt ra trầm tại âm thổ
thâm chưa chắc bởi nông sâu
cứ đến với nhau tự nhiên khúc khuỷu truông đèo
hội chứng bỏ ngoài tai
những chiếc khẩu trang bàng quan khẩu nghiệp
nghiện tới nơi sinh động hàng quán chưởi thề
trạn bát khoa trương bằng cấp
trận banh chân đất tá lả chân giày
sau mùa lụt chữ ♦ giải pháp loại trừ đơn côi
nắng đổ xuống sân phượng
bỗng rực ngời sơn công
một trời xưa quý phái
hiu hiu cực gió nồng
thả rời ngoài bãi
chiếc ghế bành chạy trốn một mình nơi góc tối
văn sách phóng vụt qua đường
giờ này động biển không còn ai nhảy sóng
diện tích bạo loạn chiếm lĩnh phương hướng mai sau
chẳng ai cho
tượng múa tới chóng mặt
trời ngẩng lên chẳng thấy gì
mây vẫn bay nhì nhằng
và con người
vẫn kỳ cọ
trong nhà ♦ ngoài ngõ
tôi không có tay trồng tỉa
cây ớt trong nhà khóc hu hu
cay quá rồi
không ai chịu hái
đầu tháng sáu. mười ba
ông Ngu Yên đặt câu hỏi
làm thế nào để giết một thi sĩ
kẻ loạn nói: thì cứ cho nó một phát súng
kể chuyện. đêm
đêm xuống trần truồng
bên ngoài hai vai
em cứ đứng. hiên xưa thuý
đã đi đành lòng đã đi
tưởng mộ. [ tôi ] ♦ không ngày tháng
[ khẩu thần công gục xuống
lũ bắn sẻ châu đầu khóc như ri ]
thở. và than
ở đâu có kẻ rồi nghề
tặng nguyễn xuân thiệp ♦ huy
rộng lượng tôi không bằng độ lượng anh
người thi sĩ như chim chích giữa cuộc thế oi nồng
một xác thần nhỏ nhoi nơi đấng trời
và rừng người
Đình Chỉ Một Cánh Chim ♦ Vong
Rớt xuống khúc ruột tràng thiên
chim vỗ cánh bay về khuất tịch
không còn ai nhận diện vẫn nụ cười tánh linh
thoái vị của hoa phồn
êm ả bờ tre nơi những đôi chim từng gút mắc trong bụi trên máng gương ngói hừng sáng tươi …
cử chỉ
tôi muốn làm đẹp mặt đẹp mày ngôn ngữ
toang hoang
cửa nhà sấm trống đù đì
sự bất lực tuồng như gã canh me thường trực
trên những lốn mòn tu hao
những trụ đèn da nhám
con ho thù …
trắng như
nơi dằng dặc mù trời của lương tri cùn mằn xương xẩu
làm gì còn ai nhớ cuối năm con đường truy sát
những kẻ lội bộ trượt tuyết thủng thẳng
đôi chiện [lãng] xẹt
đứng xuôi tay: không thấy gì. giơ hai tay khỏi đầu: không thấy gì. xoay lưng lại:
cũng không thấy gì. rà tới rà lui.
một chút khí trời
tôi đính chánh một bầu trời
tất cả những gì không vĩnh viễn thuộc về tôi
hơi thở. trạm dừng
như ăn ngủ
phía trái
cơ phận này ai đắp nên lời
chữ như đinh đóng chặt ḥòm thiên cổ
bứt rứt nông nổi chương nằm
mây thoát đi vụng trời xanh
ngày ấy
mùa đông chiết khấu từ lá cây
mạch nhựa ngầm. than đá
ô cửa tò vò xám mắt
những con đường nhẵn nhụi tên quen


Bình Luận mới