êm ả bờ tre
nơi những đôi chim từng gút mắc
trong bụi
trên máng
gương ngói hừng sáng tươi cửa sổ vườn
những chùm mắt sương hấp háy
phải có một thời anh đã sống lành như đất
cuộc cờ nhỏ đếm từng ô vuông sân gạch
mát lạnh chân trần
giò lan
và thiên thu. nồng gia phả
một cuộc đất vị chi hương hỏa lần hồi cáo mạng
làm mồi cơn lốc thiều quang
mới đó đã ngoài bảy chục
có tệ lắm không những ông già xa xứ
bẹo hình bẹo dạng ngất ngư
thở ồ ề qua ống thổi lửa
những chặng đồi xa xa
những cơn bệnh cao thấp cận kề
xuội lơ ngó mái dầu phơn phởn
tọc mạch vào chiếc bi đông cợt cờ
có khi vui vầy giả lả
ồn ào nâng chiêu tịch mịch
miệt mài ải thuỷ đêm hôm
có thể cốc cà phê lú lẫn một chút men hèm
có thể triết lý của những tay bặm trợn
còn thèm thuồng chuyện gió mây
ly rượu suông đỏ bầm huyết dụ
rồi cũng dụi vào sắt se chiều hoe ráng
ăn chịu sự cồn cào bữa khuya
đẻ ra những bài thơ thất tán
những bài thơ ly kỳ
cơn xếch động
não
năm tháng ba mười ba