gió thổi tận đâu đâu
à. gác lửng
chiếc phong linh bay tuốt ngoài bìa rừng
núi sừng sộ
đêm u u rợn. mèo
sủa giữa đồng chẳng ma nào nghe
trăng. móc ngoặc
thuở bầu bì thơ cũng lành như bột
con giống [y chang]
cứ vần điệu mà tu huýt
thổi cách mấy cũng tò he
nhào nặn cách mấy cũng khuôn rằm đích đáng
vành vạnh cửa nhà
quang minh tò vẻ
dần dà băm bổ thơ xoay chiều một con mắt
vẽ dọc
nằm ngang. như cái lờ bắt cá
thày lang tra thuốc bệnh cườm
mà rồi vẫn nổ đom đóm
nhặm toàn lông
đầu chải tém
đâm trổ nhím ra punk
cứ cạo nhẵn thín râu mày
ít ra nụ hôn vẫn còn mắc nợ
những chiếc khoen lòng thòng
nổi gió. đầu óc tận đâu đâu
cần gì đầu óc
. . . . . khái niệm
ẹoẹo như thơ
dai nhách như thơ
chục mười hai nhai chục mười ba
trệu trạo nuốt
cứ kéo nhơn trung dài ra
có khi thọ mút tổ bành
bấy giờ hai con mắt nằm ngang
chiếc mũi lõ tây phương thập phần
biến hóa bình thường khuôn diện
nụ cười trắng ởn
thơ
(27 dec. 2012)
.