Bài đã đăng của Hoàng Xuân Sơn
Nguyên quán: Hà Tĩnh
Sinh quán: Thừa Thiên [1942, Vỹ Dạ-Huế ]
Trước 75: mần công chức, dạy học
Sau 81: mần đủ thứ
Viết từ trong ra ngoài cho nhiều tạp chí, tuyển tập, mạng văn học nghệ thuật
Sách đã in:
*Viễn Phố - 1989
*Huế Buồn Chi – 1983
*Lục Bát Hoàng Xuân Sơn – 2004
Hiện ngụ tại Laval, Quebec - Canada
hồn nhiên mùa xuân
bộ tịch? đừng. không nên
cứ để nguyên hồn nhiên
con mắt nằm sau gáy
thấy hết cả diện tiền
bạc phếch ♦ cách khác
đời sống quá nhiều vây hãm mưa mù
những mũi kim châm chích
những điều nhỏ nhặt
làm vết thương nở to như núi sư
bài ca nhị nguyên
tôi bất nhất
có thể phân thân
chẻ tôi. làm hai
nửa ngồi xe lăn
nửa đẩy xe đi tìm giấc mòng dĩ vãng
thơ. ngươn tánh
phừng phừng. mặt đỏ. phừng
giận. lẩy bẩy. run run
gậy dò đường xám ngoét
đầu. mình. và tay chân
lá ♦ ven
cây đa của những thần hoàng thắt cổ
mổ bụng chìa vôi
quết trầu lên lá
lá vàng lá ngọc lấp lánh cây ngôi ngỗi trăm trượng
bluetooth. và giấc mơ chàng
tha thiết ánh mắt chàng dìu dịu nuôi nuối
đắm đuối nổi trôi thời hồng hoang
thời những con sâu cuốn chiếu ngất ngưởng đầu sừng
con khủng long hiền lành cúi xuống
bữa ăn chay của bầy ốc sên
bát sách ♦ buổi chiều nhường nhịn
khai tử con đường quay trở lại
trăng cụt đầu bấp bênh trên cao
em trở chứng cười đùa huyên thiên tuổi chiều bứt tung thi án
kẻ lạ & nước lọc
ngày vẫy tay xuống cuộc đời
chào xin cổ vai chiêm bao tư lự
dẫm xuống nền chân trái
Thử nghiệm chuyển thể bài ‘Chủ Nhật’ của Mai Ninh
Bàn một mình
ghế một đôi
sân ga quán lạnh
màu đời
gỗ xưa
mật thám ♦ tài tử đa cùng
những đôi mắt trừng qua cửa sổ
liêm phóng cả một đời
tôi làm gì. loay hoay thế nào cũng bị canh chừng nghiêm nhặt
thế lực giám sát vô hình
biết. và sợ
tôi biết những người dị ứng
với vần điệu cung quăng
tôi làm thơ cung đình
bài thơ tôi bẻ gập
chợt vang lừng núi sông
niêm ♦ chiêm tinh
chặt cầu chặt cầu. ừ thì chặt
búa rìu đã chịu suốt đời kia
sá gì sông cỏn nằm đất nọ
mô tê. rồi cũng nợ tràn đìa
Tư Lò Rèn
Không hiểu tại sao khi đặt bút viết về Từ Công Phụng (TCP) tôi lại liên tưởng tới nhóm chữ Tư-Lò-Rèn. Ý nghĩ này có thể bắt nguồn từ địa chỉ điện thư của một người bạn quen biết đã khá lâu: tulaurent@ . . ., họ Từ ghép với tên thánh hay một địa danh nào đó.
hộp ♦ rằng hay…
cái ngáp nuốt trọn phi trường
những chiếc máy bay tuồn vào họng
nhả ra đoàn người ngật ngầy cơn ngủ
trên ghế băng dài gối chăn tạm bợ tình nhân
tứ tuyệt trùng thẳm
từ khi thác đổ dốc
muối đá cũng tan hàng
con chuồn chuồn giấu mặt
khe suối trầm mang mang
Tranh, xúi bẩy
có ngọn lửa bùng nơi khóe mắt
giọt hỏa cầu xuyên tâm
tự giác đi về không han hỏi
cho dù chiều đã cải táng dung nhan
Thay câu trả lời
tôi trích dọc ngang thơ và nhạc
như một loài lý lịch điếm đàng
mùa thu đã chết không còn trăng rơi bên thềm
nous ne nous verrons plus sur terre em nhớ cho
thương hiệu
tôi dựng bảng tên này
mỗi người đi qua xin gõ 3 lần
cho sản phẩm trồi đầu ra
[ không phải là chế tạo thơ ca
như anh bạn đã một thời biến tấu ]
phù chú mùa xuân
có thể nào ra đi? trọn gói nổi chìm
mây xốc nách và biển dằn sóng
bảo hành chiếc nạng rừng
trèo cây xuân thống núi
joyce ♦ mả giời ăn
bỗng loe giữa tuồng kinh dị
ai thò tay bưng mặt trời
tràng ho rùng rùng bệnh quỷ
khạc đùng đình một búng dơi
Tượng
phên chữ lâu đài mùa thăng ca tồi tệ
còn mớ lý thuyết cối chầy trên đời
hò giã vị lai
rạng. chụp bắt


Bình Luận mới