Bài đã đăng của Hoàng Xuân Sơn
Nguyên quán: Hà Tĩnh
Sinh quán: Thừa Thiên [1942, Vỹ Dạ-Huế ]
Trước 75: mần công chức, dạy học
Sau 81: mần đủ thứ
Viết từ trong ra ngoài cho nhiều tạp chí, tuyển tập, mạng văn học nghệ thuật
Sách đã in:
*Viễn Phố - 1989
*Huế Buồn Chi – 1983
*Lục Bát Hoàng Xuân Sơn – 2004
Hiện ngụ tại Laval, Quebec - Canada
nhìn. từ bên ngoài
ở giữa
đêm lấn dần qua ngày mai
người vẫn ngồi canh biên độ
cầu nuốt sông sông nuốt cầu
có chút gì rưng rức giữa mưa
tiếng ♦ nờ nờ
qua cầu. gõ sắt leng keng
gõ nghe mệt nghỉ tắt đèn chợ hôm
mai nghe huyện lỵ nắng tràn
tiếng sắt hòa với tiếng ràng của cây
gởi vời theo . . .
khi về trân trọng anh em
bằng hữu một dúm bạn bè nghìn cân
mà đời dẫu có phù vân
mây còn chuyển hóa lập phân tình đầy
đâu có ai
bức bình phong đã dựng
cá tôm rị mọ qua đồng
quần ống chẽn ninh chật cổ loa
tù và ngây ngấy em ơi
ngón nghề
không biết chừng nào mới chịu ngưng
những quả lắc [lắc] đều chi
nơi vị thế trần tình buông thõng
câu kéo. và nhạc
kệ
trong khoảng trời mù di căn
phổi thở bằng tâm đá xỉn
con trăng bay chớp một lằn
rồi lấn qua ngày tuyên án
vẽ. rồi bôi
tên là nguyễn đăng thường
nên bài thường được đăng
cứ gì con ốc nhỏ
vặn khít vô như thường
viết rời ở san josé
đốm má hồng au dương cầm phiếm
nữ nhi về đâu bát ngát đại hồ cung bậc sáng nao hồn lý ngư
chiếc vảy bạc đeo sương cổ ngấn
đan kịp tay mười ngón thao chuyên khuôn dạng trẻ thơ
hail
mưa trời phá thủng
mưa lỗ chỗ trang nhà
mưa đá bằng hột gà rơi dập ký ức
xám. mù. lây bây phố D sấm nộ theo mùa lốc xoáy
trời phớt tỉnh ăng-lê mỹ châu than phiền giọng xì
quyền lực. và chiêu hàng 2
quý bà [xin lỗi] thể nào cũng cưỡng lại
sính cường gì đâu
đàn ông vẫn thua đàn bà ở chỗ nhanh nhẹn đốp chát
hồ muối. sông. và đường nghẹn biển
tràng kinh sư đá gầm đẩy tan xiềng gông
núi cứng nhọn mới
những vần trắc có khi cheo leo hiểm trở
thơ bỏ núi xuống đèo
lối mòn đụng trận
phóng ào lên lưới
chừ xử lý cuộc đời như tai ương
hạnh phúc bằm nhỏ ôm mối buồn ti tiện
cho đến lúc tượng đài bứt hết khoen tai
ngày mười hai tháng mười hai 2013
khi người bạc tóc bắt đầu chết đuối
sóng không thể nào bắt kịp
sự già nua
thơ gương
hãy để ánh tự làm sáng
đừng cho gương nhại bóng
mình. kẽ hở đời chen vội
đồng lõa bình minh
bú mớm hoàng hôn tội ác
tales
tại sao hạt đậu thành công
thêm thắt vào cổ phần kích động
hãy chia sẻ sự thực dụng cơ chế
món khoai tây đổ xốt nhão nhoét khoái khẩu dân còi
đại mộng ♦ khuê phòng ♦ phần mềm
xe lửa gật gù mở con mắt trái
thấy nàng tóc đỏ mở con mắt phải
thấy cô tóc vàng nhắm hai mắt lại
hương chìm thoang thoảng mở bừng hai mắt
tháng 4, hình sự. cuối
xóa hết trang này bôi trang khác
quyển đã đen rồi lịch sử hư
thơ không có thật đời hư cấu
tình đã khóc vùi một tháng tư
mạ khi mô
cũng lận chai dầu nhị
thiên đường vô túi áo
của con bảo khi mô
mệt trong người nhớ hít
vài hơi sẽ khỏe liền
về vội
một người bạn vội về
theo chuyến xe những người
bạn khác nằm chờ trên
tuyến chiến tranh hết lâu
rối
những con rối không cần diễn tập
tự kẻ giật dây quen thói ăn lề
không cần đi đâu xa trên dải đất này
toàn nước là nước
người ngồi
một ngày nhặt nhạnh từng góc kín
màu rêu. sắc thổ áo giang trần
nắng đã chui vô tường giấu lại
đời thếp buồn nơi một vết nhăn


Bình Luận mới