Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Tru Sa

TÀN QUA

8.01.2016

Căng buồm. Tiếng cha mẹ gọi tôi hay tiếng những thuyền chôn mồ lòng biển gọi tôi…Buồm căng. Tiếng gọi tôi. Nhà Vòng. Các Cụ. Nhà trên đất. Thuyền trên biển. Các Cụ. Nhà Vòng. Thuyền trên đất. Nhà trên biển…Cành ô liu.

DẤU TIN LÀNH

14.12.2015
clip_image004_thumb.jpg

Giáo dục trong nước trước nay vẫn thiếu sự phản biện. Bất kể việc trao đổi về cái đúng hay sai, nhưng nhất thiết cần phải có và thực hiện để tránh sự lú lẫn, lão hóa của cả người giảng lẫn người nghe.

Trong Bàn Tay

8.12.2015

“Giấu gì trong bàn tay?” – Một người hỏi.

“Trong bàn tay là những ngón tay.” – Chàng đáp.

“Tại sao không xòe tay ra?” – Thêm một người hỏi.

Náu

30.11.2015

Tôi đi học, bọn bạn tôi đi làm. Mỗi đứa một nghề, tôi không biết nghề đứa nào. Bọn nó không giấu nghề, chỉ là không nói và tôi cũng không hỏi. Ai cũng giữ cho mình một bí mật và luôn che giấu bằng cách tiết lộ những manh mối.

Chúng Đập Và Chúng Giết

11.11.2015
TaTriHai_thumb.jpg

Đập vỡ một cây đàn
Chúng giết những tiếng đau
Đập gãy ngón dương cầm
Chúng giết mọi cầu nguyện về tương lai

Cú Ngã

5.11.2015
AliveDead...goingon_thumb.jpg

Thời con nít của tôi, vì nghịch ngợm nên chẳng bao giờ được phiếu bé ngoan. Cô giáo đã tát tai khi tôi hát sai nhịp. Cái tát không làm tôi khóc dù tôi đã ngã lăn dưới đất.

XE NGỰA

27.10.2015
1355293757_10-640x443_thumb.jpg

Cứ thế, từng người trên xe hoặc đi đâu mất, hoặc bỏ mạng giữa đường. Chỗ ngồi trên xe ngày một trống. Tôi luôn im lặng và không mấy khi nói nhiều với những người đi cùng. Còn họ thì nói rất nhiều.

“Có biết xe đi đâu không?” – Một người nói thế.

GIẾNG

7.10.2015
clip_image002_thumb.jpg

“Cha em đang bơi trong giếng.”
“Bây giờ ư? Giếng này cạn kia mà.”
“Em hay mơ thấy ông ấy bơi. Này nhé, cha em bơi ở lưng chừng giếng. Chẳng có nước, ông ấy liệng bơi như đang bay vậy.”
“Đấy chỉ là mơ.”
“Đêm trước, ông ấy báo mộng nhắc em giữ hộ ông ấy đôi dép, đừng lập bàn thờ vì cha còn sống

Dép Không Đôi

22.09.2015

Đứa bé lạc nhà trong một bình minh lạnh đầu tháng năm. Lúc đi nó mặc áo quần trắng cùng một chiếc dép đã há mõm. Hắn lục hết số dép mình có nhưng chẳng thấy chiếc dép nào như thế.

ÔNG ĐỊA

9.09.2015

Ngày giỗ. Tôi-Chúng tôi đã trát ớt lên mắt để khóc trước ông Địa. Từ lâu, việc khóc đã như một thủ tục được thiết lập thành quy củ. Ồ không! Đây là tấn kịch buồn. Mỗi người đã sắm vai Ông Địa mà không biết mình sắm vai Ông Địa

Người Gù

12.08.2015

Cũng đâu đấy, đàn đàn người quần tụ, lắc lư trên bàn nhậu như lật đật. Cái hầm sách cùng hai hàng bia mộ là điềm gở của Phố. Một thứ lạc hậu, hão huyền và nằm ngoài lề thời đại này.

Những Bình Minh

31.07.2015
phuonghoang_thumb.jpg

Tượng Phượng Hoàng dựng chính giữa làng. Nơi đây là đường đất, cũng là con đường lớn của làng. Không ai biết người đã tạc ra tượng Phượng Hoàng. Tảng đá dùng để tạc hình Phượng, là nơi Phượng Hoàng đã bay đến. Quanh con đường có nhiều cây dại.

XÁC ƯỚP

24.07.2015

“Nhà văn thích tự sát lắm.” – Tôi nói.

“Cuộc đời nhà văn chỉ có cái chết.” – Nàng nói. Một nụ cười hé trên môi nàng – “Họ gánh cái chết thay chúng ta. Máu họ đổ thành chữ và đấy là kinh thánh.”

Chim Cụt Mỏ

10.07.2015
karlmartens03_thumb.jpg

Mọi ảnh chụp, tranh vẽ chim cụt mỏ bị tịch thu, ai lỡ đăng lên mạng phải xóa bằng được. Những dòng viết ngắn ở Word, trong sổ nhật kí hay đăng đâu đó trên mạng xã hội buộc phải xóa đi. Nếu ai chợt buột miệng nhắc lại về bức hình đường phố, thì người đấy sẽ bị đưa lên phường

NGÔI NHÀ SAU THÀNH PHỐ

19.06.2015
clip_image002_thumb.jpg

Lão chỉ cần ở đây thôi, dù chiến tranh thế giới thứ ba có nổ ra, trên trời đang có sự va quyệt sao chổi, mặt trăng đã bị lõm một lỗ hoặc hoang đường hơn là ở phía xa thành phố xuất hiện một con khủng long thời thượng cổ và nó đang trút cơn thịnh nộ xuống cả thành phố thì lão cũng vẫn ngồi trong ngôi nhà này thôi.

MỘT VÕ THỊ HẢO – CHỈ MỘT

26.05.2015

Bây giờ, tôi đã khó để gặp lại cô giáo của mình- nhà văn Võ Thị Hảo. Nói mình là học trò của cô thì chưa hẳn đúng vì tôi chưa làm lễ bái sư, hay cụ thể có sự gắn bó quá nhiều để gọi đấy là sư đồ. Như những ai được cô giảng dạy, truyền cảm hứng, tôi luôn nhận mình là học trò, và tôn cô Hảo như ân sư.

Suỵt

19.05.2015

Mắt những người nhà trợn thô lố nhòm về tôi. Những hình người với vẻ mặt luống cuống như nhau, động tác đặt ngón tay nơi miệng như nhau, và suỵt miệng như nhau…Người người cứ chao nghiêng như cây trúng bão. Hình họ lồng vào mắt tôi. Vẫn ngón tay chèn giữa miệng.

TƯỜNG SẮT

10.04.2015

Lên phòng, tôi mở giấy và tự tay tổ chức lễ tang cho con chó. Lúc đấy, tôi chỉ biết rằng một đám ma cần có quan tài và vòng hoa. Người đi viếng chính là tôi. Sợ rằng con chó sẽ lẻ loi, tôi đã tạo thêm nhiều con chó khác. Đầu mỗi con đều được buộc khăn trắng.“Mong mày siêu thoát.” – Tôi viết lên giấy. Từng con chó sủa thành tiếng người. Vài chữ bị nhòe. Tôi đã viết ra một bát cơm đầy với đủ thịt thăn, sườn và đốt trước mộ địa. Tôi, và những phần tôi mang hình chó cùng đào đất bằng tay

KHÓI

24.03.2015

Người ta đốt. Cháy hết. Thành khói hết. Những mâm lễ bằng giấy. Vẫn vàng mã. Vẫn hình nhân thế mạng. Đốt mũ mão ở đền, miếu, sân nhà hoặc một góc bất kì trong thành phố. Ở đây có người chết trẻ, một lí do…Ở đây từng có cây đa bám rễ một nghìn năm, một lí do …Ở đây một cao tăng viên tịch, một lí do…Ở đây trước cổng từ đường, một lí do

CON MỒI

11.03.2015

Gã không phải kẻ sành ăn, hễ có thịt mèo là gã sướng. Từ mèo con, mèo trưởng thành, tây hay ta, ba tư hay lông ngắn, mun, vàng, mướp hay tam thể…Gã đều xơi tuốt. Nhiều hôm, do hết tiền gã phải xin nhỏ ông chủ quán số thịt các thực khách ăn thừa. Những quán Tiểu Hổ thường trá hình, và

VÒNG TRÒN

11.02.2015

Những bàn tay nắm lại, và nối thành một vòng tròn khổng lồ. Tất cả chuyển mình, tay khóa vào tay và đi vòng tròn.

KẺ KHÔNG NƯƠNG NÁU

30.01.2015

Bản thảo của tôi gửi đến nhiều địa chỉ và luôn mất tăm. Mấy mối quen giờ cũng không lấy bài của tôi nữa. Thư tôi gửi về quê nhà đều không thấy hồi âm. Điện thoại họ không nghe nếu biết tôi gọi về, giờ đây thư họ không nhận nữa. Mấy chỗ quen biết tôi không nhờ cậy được gì. Vài lần ăn chực là quá đủ để tôi tự thấy bẽ mặt

Sói

21.01.2015

1. Con sói xuống đồng bằng. Đêm trăng, con sói hú. Tiếng cắn ma.

2. Gã tin rằng mình là sói. Trăng tròn, gã lên đỉnh đồi. Gã đứng cạnh con sói lớn. Gã ngửa cổ tru.

MÊ SẢNG

24.12.2014

Sự có mặt của tôi âm thầm như cái bóng đổ từ lâu đã bị lãng quên. Việc gượng cười theo, giống như một đứa bé mô phỏng lại hành động của người lớn thì thật dễ. Tôi làm không nổi. Lúc này đây tôi cần một chỗ đủ kín đáo để tìm lại được sự hít thở.

CHÂN KHÔNG

26.11.2014

những vật dụng mất đi. Phòng tranh ở tầng bốn chỉ còn trơ khung. Sơn dầu, Phố Phái, Dã Thú rồi Salvador biến mất một cách quái lạ. Tôi không nghĩ là có trộm vì camera vẫn hoạt động. Mở các đoạn phim, tôi được thấy tường tận. Một trong các đoạn phim, ghi lại việc cái bình gốm thời Gia Long biến mất. Cái bình trong tủ kính chống đạn, có khóa mật mã. Không thấy một bóng đen khả nghi. Rồi thì, chiếc bình bị tan đi một nửa.

Chôn Vùi- Mã Hóa- Thiên Đường, Địa Ngục, Và…

10.11.2014

Tôi đang gặp rắc rối và dường như không thoát ra nổi.

Cơ thể tôi bị dính vào một chỗ, mọi cử động đều rất khó. Không duỗi được tay, chân, cũng chẳng nhích nổi mình. Tôi vẫn nhìn thấy được. Mọi sự. Hồ như cặp mắt tôi trôi dạt khắp nơi.

Sau Kết- Thánh Thạch- Nơi Ấy

5.11.2014

Thánh thạch có ngàn năm tuổi. Tổ tiên tôi thờ thánh thạch. Ông cố tôi cũng thờ. Đời cha tôi cũng thờ. Giờ đến tôi. Thánh thạch có hình người, nặng vạn cân, nằm trong một cái hang sau con núi. Gia đình tôi dựng nhà gần đấy, thường xuyên vào nhang khói, trông coi thánh thạch. Một cơn địa chấn, hang sập, gia đình tôi kẹt trong hang. Chúng tôi quỳ gối, xin thánh thạch cứu.

KẺ BÊN NGOÀI

24.10.2014

Đã có người thấy hắn trước tôi. Có lẽ không phải chỉ một mà nhiều người đã thấy hắn trước tôi. Lạ gì chứ, khu phố này chẳng hề mất an ninh tới mức cần đến lệnh giới nghiêm. Hắn hoàn toàn có thể đi lại tự do, nằm lăn giữa đường ngủ, thậm chí tán tỉnh các cô gái trẻ đẹp…Bộ dạng hắn vốn nhếch nhác. Bộ đồ xô gai chẳng biết mặc từ bao giờ đã rách tan nát

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)