Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Chuyện Một Dòng Tộc Xiêu Tàn

2 bình luận ♦ 28.02.2019

(Trích Trước Khi Thơ Qua Đời)

 

 

 

Mẹ nuôi ông tổ dòng nội ngoài bắc.
Mẹ nuôi ông tổ dòng ngoại trong Nam.
Trịnh Nguyễn phân tranh, họ hàng thù oán.

Mẹ nuôi ông nội ở Sài Gòn.
Mẹ nuôi ông ngoại ở Hà Nội.
Chiến tranh nam bắc, nội ngoại giết nhau.

Mẹ nuôi anh tư ở lại.
Mẹ nuôi anh hai lưu vong.
Anh em hại nhau không màng huyết thống.

Mẹ có nuôi đứa nào chống Trung Quốc xâm lăng?

Mẹ bệnh nặng. Con trong nhà chạy chữa thuốc thang. Con bên ngoài gửi tiền tiếp tế.
Để bệnh quá lâu không điều trị. Bệnh ngấm vào xương tủy, dễ gì lành một sớm một chiều.
Để lâu hơn nữa sẽ trở thành tê liệt.
Mẹ sợ mất bất ngờ, viết thư trăn trối đàn con. “Dẫu mẹ qua đời, đừng bán ngôi nhà cha truyền con nối, đừng để người lạ chiếm đoạt của từ đường.” Lá thư đào lỗ chôn trước cửa nhà.

Mẹ nuôi 50 con trên núi.
Mẹ nuôi 50 con dưới biển.
100 con đánh nhau.
Chết chỉ còn 30 đứa.
Có đứa nào chống Trung Quốc xâm lăng?

Mẹ nuôi 15 con bên này.
Mẹ nuôi 15 con bên kia.
30 con đánh nhau.
Chết chỉ còn 10 đứa.
10 đứa giết nhau.
Còn đứa nào chống Trung Quốc xâm lăng?

 

 

 

.

bài đã đăng của Ngu Yên


2 Bình luận »

  • nguyen hoang nam says:

    Chào hai anh,

    một ông lèm bèm vàng vọt thu
    một ông lải nhải đỏ căm thù
    gặp nhau toe toét ai giải phóng
    rồi ủa sao mình cứ trong tù
    (trích trường thi không biết chừng nào xong)

    Chuyện dài nhân dân tự vệ chỉ có thế. Nếu chỉ cần có 4 câu thì chẳng thấy “đại tự sự,” gờ ran rì xít ta tê gì cho lắm. Pê tít moọt rì xít tê tự sướng? Nhà văn làm nhiệm vụ cóp nhặt, đính chính bọn sử gia đểu. Nhà thơ làm biểu tượng một thứ linh hồn tự do huyền ảo gì đó – nên ai cũng muốn làm nhà thơ, nhất là các thủ trưởng, bí thư?

    Lâu lâu lại ra vài cuốn “đại hề” hay “đại hèn” gì đó, hợp khẩu khí truyện Tàu, phim bộ. Lại đại-lãng-nhách “sao tanh bành te tua thế mà chẳng (chưa?) có tác phẩm lớn?” Bờ la, bờ la, bờ la…

    Chủ yếu tình hình nằm giữa đại ù, đại lười và đại chai pin, tuy nhiên những người bi quan – bọn này thật phản động – cho rằng cả ba luôn cho nó khỏe.

  • chân phuong says:

    Theo tôi, đây là một bài thơ đáng đọc nhất từ nhiều năm qua. Thi sĩ Ngu Yên một cách gián tiếp đã nêu lại một tiêu chí cần có của nghệ thuật thi ca là TỨ THƠ. Bài này cũng nhắc khéo những ai từng theo học thuyết Hậu Hiện Đại của Lyotard – nhà triết học đã tuyên bố về Cái Chết của các Đại Tự Sự ( la mort des grands récits)  – rằng khi nào còn Lịch Sử thì các tự sự (narrative) vẫn bám theo ý thức phán đoán của con người. Vì Tự Sự nôm na là một truyện kể có đầu có đuôi ,từơng trình lại một trải nghiệm cộng đồng dần dà được thời gian soi chiếu và minh giải. Đối với độc giả VN, bài thơ này đã làm tròn chức năng cốt yếu của văn học – nâng ngôn từ bình dị lên thành Tư Tưởng.
    Chân Phương

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)