tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Những người yêu thương đứng bên đường
Chờ chúng ta với bó sen hồng
Hát cho chúng ta nghe. Bố thí cho chúng ta
Những người ghét bỏ chúng ta
Chờ chúng ta trong bóng tối
Tất cả đều tham gia trò chơi của nghiệp
tôi mơ chiếc khăn rơi khỏi vai em
không để lộ gì
ngoài khoảng im
mà tôi không biết đặt tay vào đâu
Tôi lên máy bay ngồi yên, chuẩn bị tinh thần chờ những cơn đau hành hạ, nhất là đau lưng. Nhưng tinh thần có hạn, cái đau toàn thắng.
Madame Roulin with her Baby- 1888- Van Gogh
Khi một đứa trẻ khóc, có một điều gì đang xảy ra. Đói, khát, bệnh tật, giận dữ, đau, một điều gì trẻ con không diễn tả được. …
“Có một nơi trên trái đất ở đó người ta không chết, họ chỉ biến mất.
(…)
Ý nghĩa của sự ra đi?Biến mất khỏi một đời sống. Tức là chết?Không. Từ chối nó.”
Làm sao để thoát …
Xác Hoàng cháy đen, tìm thấy, kẹt trong chiếc xe nổ tung, cháy rụi. Đáng lẽ nhà quàn sẽ không trưng bày trong hòm mở nắp, nhưng di chúc của anh, đã viết sẵn, muốn …
Những cố gắng thất bại
Không biến thành hư vô
Ánh độ là một thất bại
Dòng sông, cuộc hòa giải, cuộc chiến tranh
Vậy là mi đã bị nàng nhòm ngó
như một con nợ của chế độ
và bước chân mi thường loạng choạng giữa cuộc đời
bởi các cuộc truy đuổi từ miền mơ mộng.
lương tâm là lằn phấn vạch trên vỉa hè
rồi xóa đi
và một lằn khác được vẽ lại
quá trình lặp lại
Trong giáo đoàn có hai bà cụ trước khi cải đạo đã nói xấu nhau, vì thế làm hại cuộc hôn nhân và cơ nghiệp của nhau. Bây giờ họ không nhớ nổi chuyện hôm qua hay tuần trước, nhưng họ nhớ điều sai trái 40 năm trước và cứ nhắc đi nhắc lại chuyện cũ, để rồi cau có với nhau.
Hoá ra mọi thành công vang dội trên thế gian không hơn gì nếp sống bình lặng trong ngôi làng vắng vẻ. Và phải chăng, nói cho cùng, thượng đế và nghệ sĩ đã được cuộc đời tạo ra để loài người có cuộc sống hạnh phúc và đầy đặn hơn?
Các thế hệ tiếp nối của các dân tộc lưu vong có những khoảng cách không quá xa như ở người Việt. Ở người Việt có một khoảng cách … giữa những người tham gia chiến tranh, bị tù đày, và những người sinh ra tại hải ngoại. Ở thế hệ thứ hai và thứ ba này, quá trình hội nhập xảy ra mau lẹ nhưng đột ngột, cắt đứt với truyền thống. Những thế hệ về sau thậm chí không còn tự xem mình là người Việt nữa.
có những chiếc bóng say mê
vây quanh chàng họa sĩ bụi
(cũng chỉ là một chiếc bóng)
nằm bệt trên sân
(thực hiện qua email, từ 22/5/25 đến 2/6/2025)
Trần Doãn Nho (TDN): Kỷ niệm 50 năm ngày 30/4/75, cũng là kỷ niệm 50 năm ngày khai sinh ra văn học hải ngoại (VHHN), thế mà lại …
Tháng 4/ 2023 tôi đã tới ăn ở nhà hàng mang sao Michelin ở Vancouver, Canada. Nhà hàng tên là Lunch Lady, nằm trên đường Commercial Drive. Thực ra nhà hàng này chưa được sao …
Đời người, có biết bao nhiêu thầy, vào mầm non là đã phải gọi thầy gọi cô. Thầy và cô đến rồi đi sau mỗi niên học. Vào đại học lại có thêm thầy mới …
Mà ghi lại như chuồn chuồn ghi trên mặt nước
Nhưng lửa cháy những ngôi nhà bên cạnh. Đi thôi. Về thôi. Thiếu chút từ tâm
Mà lòng sinh sợ hãi. Đầy lòng bao dung không biết sợ điều gì
Những kẻ sinh ra trong rơm rạ
Mỗi ngày, chúng dậy sớm, mặc đồng phục đến trường, nói tiếng Anh, chơi với bạn bè da trắng, da đen, da vàng – tất cả đều sinh ra ở đất nước này. Chúng không biết rằng mình là một phần của một câu chuyện dài, đã bắt đầu từ lâu, trước khi chúng bước chân vào thế giới này.
tôi từng yêu một điều gì đó
như người ta tin vào Thượng Đế
rồi phát hiện ra
điều đó không hề tồn tại
và vẫn tiếp tục tin
Tôi mơ thấy mình
làm con nhạn biển
đứng lẻ loi trên cao
nói ngọng nghịu cái gì đó
Rồi nó buông mình
Tôi nghĩ “ký ức” về văn học miền Nam Việt Nam, do bản chất của nó là một truyền thống bị phân tán và vẫn còn bị đàn áp ở Việt Nam – không thể tách rời điều được coi là “vượt ra ngoài ký ức” – sự phân tán của ký ức và mọi điều vượt khỏi tầm ký ức vốn đã hòa quyện vào nhau.
Cuốn sách Trương Vĩnh Ký nhà văn hoá của giáo sư Nguyễn Văn Trung, trong tiểu đoạn tựa đề: Giành lại Trương Vĩnh Ký về phiá Việt Nam, ông cho biết: ông viết sách này với mục đích sửa lại «lỗi lầm» trước 1975 ông đã từng phê phán Phạm Quỳnh và Trương Vĩnh Ký là «bán nước». Sau hai mươi năm nhìn lại, ông thấy chỉ có Phạm Quỳnh «bán nước», còn Trương Vĩnh Ký bị oan.
Tôi vừa nhận ra sự vắng mặt
của một bàn tay đang nắm
Nhét trống trải vào chữ nghĩa
giấu lưỡi dao dưới gối
Nếu những bài thơ kia là lời của thiên thần
Thì đây là bản viết tay của quỷ dữ
Con quỷ với đôi mắt tàng trữ
Một hận ý đen dày với thế giới này
Có thể hiểu tính nhân loại phổ biến từ quan niệm Mạnh Tử về con người: “Con người chỉ hơn cầm thú một chút,” nhưng cái “chút” này có khả năng phát triển vô tận. Nhiệm vụ của văn học là góp phần đưa cái “chút” hơn cầm thú ở con người phát triển vô tận, chí ít thì cũng giữ gìn cái “chút” đó. Cái “chút” đó, hết sức mong manh, đặc biệt dễ bị tiêu huỷ trong những ngọn lửa của tức giận và oán thù.
John Cheever (1912-1982) sinh trưởng ở Quincy, Massachussetts. Con đường học vấn của ông chấm dứt lúc ông bị đuổi khỏi Học Viện Thayer, vào năm mười bảy tuổi–một cơ duyên mang lại chất liệu …
Một con thằn lằn nằm thở hổn hển chờ đợi lịch sử đi xuyên qua nó. Có điều gì đang xảy ra chăng? Anh nhớ những đứa con trai mới lớn trong một sớm mai khởi hành lên đường vào Nam với báng súng ghi khắc giấc mơ giải phóng quê hương.
New Comments