GIỌT TÌNH CỦA NOÃN- tranh Trần Thị NgH. Sơn dầu trên vải bố, 70cm x 80cm
“Suspended Desire explores the endurance of queer love and creation. While external forces may leave our desires suspended or …
Phần VII: Cuộc xâm lăng của Pháp dưới ngòi bút Trương Vĩnh Ký
Jean Bouchot, tác giả cuốn chân dung nổi tiếng về Trương Vĩnh Ký «Un savant et un patriote cochinchinois Petrus J.B. Trương …
Cô ấy lặng thinh. Nhưng tôi biết cô ấy đang thẹn chín người. Những người như cô ấy sẽ còn thẹn hoài, tới ngày đầu bạc. (…) Bởi những gì xảy ra trong đời cô ấy có khác chi một chuỗi những biến cố áp đặt, những chiếm đoạt, những chiếm đóng, những tiếp thu. Cô ấy chưa có một lần tình nguyện, hiến dâng, cô ấy suốt đời vẫn là một cô gái trinh nguyên.
Có lần tôi quá cảnh Tokyo một ngày một đêm trên đường bay từ Mỹ về Việt Nam. Một đêm và một ngày không trọn vẹn. Bầu trời Tokyo sáng hôm ấy mây mù và mỏi mệt, trông như một lớp thủy tinh mờ đục, còn tôi thì lang thang như một bóng ma chưa quen múi giờ.
Mé Nước là tiểu thuyết viết trước 1975, vừa được gia đình nhà văn Thảo Trường tái bản lại trong cuốn Người Khách Lạ Trên Quê Hương. Nhân vật chính là Tuyên, theo vợ chồng …
Một sáng Chủ Nhật.
Ngoài kia, trước mặt nhà, là con đường nhựa ít xe cộ qua lại. Đằng sau nhà, một mảnh vườn nhỏ thiếu chăm sóc, cây cối xác xơ, cỏ mọc lan lên …
Văn học miền Nam tuy có một tuổi thọ rất ngắn, nhưng chỉ trong vòng hai mươi năm, biết bao tác phẩm đã xuất hiện trong một bầu không khí tự do, ngoài sự thống trị của mọi hệ tư tưởng, ngoài mọi áp lực chính trị. Những tác phẩm của Thảo Trường đã thành hình trong bối cảnh đó, và đã góp phần xây dựng nền văn học miền Nam mà Thảo Trường là một trong những nhà văn trụ cột.
Viện Bảo Tàng The Getty toạ lạc tại thành phố Los Angeles, CA, USA. đã tổ chức một buổi triển lãm hy hữu kéo dài từ tháng 6 đến 28 tháng 9 năm nay, 2025.
Buổi …
Một hôm, bàn tay chàng ngứa. Bắt đầu ngứa sau lưng từng ngón tay rồi lần ra lòng bàn tay. Da ở các đầu ngón bị bóc ra, lúc đầu chỉ là vài miếng tí teo rồi từng miếng lớn, để lộ ra những khoảng da non, hễ sờ vào vật gì là mấy ngón tay lập tức sợ hãi thụt lùi.
Mẹ nó cũng khóc. Bà thì thầm với nó, phân bua với nó, rằng bố nó đã mất tích trong cơn biến loạn, bà đã đi lùng sục tìm kiếm khắp nơi, hỏi thăm khắp các người cùng đơn vị với bố nó, có người còn quả quyết là chính mắt họ đã trông thấy ông ta chết chìm dưới biển trong khi di chuyển từ Phan Rang vào Vũng Tầu! Vì thế cho nên bà đã đành nhận lời làm vợ người cán bộ giải phóng theo đuổi tán tỉnh bà để bà có một nơi nương tựa trong xã hội mới!
Hơn 10 năm trước đây, tôi đã có dịp đề cập đến Thảo Trường trong bài thuyết trình đọc tại buổi hội thảo về Văn Học Miền Nam, tổ chức tại nhật báo Người Việt …
Cũng chỉ là một giòng sông. Cũng chỉ là một chiếc cầu. Cũ-kỹ. Như thường. Nhưng nơi đây đã mang một ý nghĩa, một kỷ-niệm rõ-rệt. Có nhiều lúc tôi tự hỏi tại sao chỗ …
Tên nó cũng phải có dấu nặng như tên tôi. “Nguyện”? Nếu “Nguyện” là mong ước, thì “Vịnh” là biề̉u tượng để so sánh qua ngôn ngữ của thơ — Vịnh là the process of affiliation giữa hình ảnh và ngôn ngữ. Vịnh nối hình ảnh của ngôn ngữ với vật thể. Có lẽ tôi chỉ muốn thằng bé ốm thương hàn trong ký ức của tôi mang tên Vịnh chứ không thề là Vinh hay Vĩnh
Thảo Trường vĩnh biệt chúng ta ở tuổi 74 với 14 tác phẩm xuất bản tại Việt Nam và 8 ở Hoa Kỳ. Không phải với số lượng tác phẩm như vậy, hay việc ông bị tù đày 17 năm (không có bản án), từ Nam ra Bắc khiến tên tuổi Thảo Trường nổi tiếng trên văn đàn, mà hơn hết, ngay từ những tác phẩm đầu tay và cách ông chọn lựa thái độ và trách nhiệm của người cầm bút…
Lại ngồi trước máy chữ, mười ngón tay sẵn sàng thể hiện những ý nghĩ đã xáo trộn trong anh hơn 5 năm nay. Từ ngày anh ra khỏi nhà thương về nằm trong căn …
Ðó là hoàn cảnh chung cho các nhà văn Âu Châu và Pháp nói riêng trong thời kỳ chiến tranh và hậu chiến vừa rồi. Ðó cũng là hoàn cảnh của một số nhà văn …
Ông gần gũi với các nhóm trí thức độc lập Hành Trình và Trình Bày, đặt lại vấn đề chiến tranh, mong chiến tranh chóng chấm dứt trong công lý, tình thương và hòa giải. Khuynh hướng này được diễn tả qua những truyện nổi tiếng: Người Đàn Bà Mang Thai Trên Kinh Đồng Tháp, 1964, đã được dịch ra tiếng Pháp trên tuần báo công giáo Témoignage Chrétien, phổ biến trên cả thế giới,
Chép nguyệch ngoạc những câu thơ Đinh Hùng lên đầu trang giấy trắng của cuốn tập Kinh tế Chính trị Mác-Lê-Nin, và nhớ vu vơ. Buổi học thứ mấy mươi rồi, vẫn chưa học được gì. Cũng buồn; nên buồn lắm chứ, khi mà đám bạn cùng lớp, ngồi chật ních giảng đường đang tiếp thu một cách khẩn trương và chắc chắn tư tưởng mới; họ sắp thành con người mới cả rồi! Mình chậm chạp đi dần đến chỗ thoái hóa và sẽ bị bánh xe lịch sử nghiền nát mất thôi.
Chợt người đàn bà sực nhớ ra mình. Người đàn bà sực nhớ tới cái nông nỗi hiện giờ của mình. Nó nằm trong bụng đó. Nó đã là một sự thực trong đó. Bà ta không còn nghi ngờ gì nữa, không còn hy vọng gì không phải là nó nữa.
Người đàn ông khựng người lại, đứng im như tượng bên lối đi cũ, mặt rắn lại. Hắn cũng đứng lại sững sờ nhìn, và đoán biết một phần nào cái tình huống đó. Nhưng hắn vẫn lần mò hỏi han vài nhân viên phi cảng, và được biết đấy là đoàn người Việt Nam được hay bị “xuất cảng lao động” sang Đông Âu.
4 tháng 9 năm 2010
LTS. Để tưởng nhớ nhà văn Thảo Trường vừa qua đời, chúng tôi mời quý độc giả theo dõi buổi trò chuyện giữa ông với Phạm Phú Minh vào ngày 4 …
Bài viết này giới hạn trong ba tác phẩm ông viết tại hải ngoại. Với ba tác phẩm này, người đọc cũng nắm bắt được những khác biệt khá rõ ràng trong vùng chữ nghĩa của Thảo Trường sau hai mươi năm ngưng viết.
Nhan đề một tập thơ mới của nhà thơ Trần Mộng Tú, Thơ Trong Tay Áo, một tập thơ song ngữ Việt-Anh, phát hành năm 2025, được ra mắt trong không gian một căn phòng …
Tôn thường đeo một cái túi vải nhỏ bằng hai đốt ngón tay bên trong đựng một cái mật người khô teo. Tôn tin là nhờ có cái mật người này mà anh ta sẽ không bị chết bắn. Tôn có nó từ bảy năm nay. Chính Tôn mổ bụng moi lấy ra của một chú du kích. Tôn đã dùng bùa ngải để chiếc mật linh thiêng bảo vệ mạng sống cho Tôn
Văn học VNHN, ngược lại, được khởi dựng bởi những con người sống trong một tâm thế khác. Những con người sống trên đất khách, với tâm trạng xa nhà, pha lẫn buồn đau, giận uất, ít nhất trong giai đoạn đầu. Sau đó, với sự sống đã ổn định, tâm hồn ngoài cái khắc khoải cũ, đã bắt đầu tiến đến tâm trạng làm quen, hoà nhập ở một mức độ nào đó vào cái mới, để sống còn và phát triển…
tôi nói quả thận của tôi là một nỗi phiền muộn
nhưng cô gái làm massage không thể xoa bóp vào một nơi sâu thẳm như thế
Với tôi, sống hay viết thì cũng vậy. Viết là một dạng sống. Và sống, nhìn một cách nào đó, cũng là một dạng viết. Tôi viết nên tôi trong sự sống mình. Và tôi đã sống, và viết, quấn quyện, hoà lưu, với chính mình như thế.
Dù bức tường phân biệt chủng tộc của họ
Dù các chốt kiểm soát của họ
Tôi cứ tự hỏi,
Tại sao mình vẫn ở đây?
New Comments