GIỌT TÌNH CỦA NOÃN- tranh Trần Thị NgH. Sơn dầu trên vải bố, 70cm x 80cm
“Suspended Desire explores the endurance of queer love and creation. While external forces may leave our desires suspended or …
Không cần được gọi tên
nó tự hiện lên từng phần
như hơi thở
ngôn ngữ đầu tiên
không cần phiên dịch
trong chuyển động chậm
nàng bủa vây cấu trúc rối nùi trên khung bố
ngôn ngữ nô nức xối xả xuống mái nhà
don quixote ngó trân trân
tôi quỳ xuống
không phải vì ăn năn
mà vì ở đó
đầu gối em mở ra một vùng đất
Ngôi nhà tĩnh mịch quá,
Ngôi nhà thật êm ả
Bão tuyết kêu bên ngoài
Những con chó giấu mũi
Có những vấn đề xã hội không thể nhìn bằng những con số thống kê khô cứng, cũng không thể cắt nghĩa trọn vẹn bằng các lập luận lý thuyết. Chúng tồn tại âm thầm …
(Mario Vargas Llosa, Nobel Văn Chương 2010, bàn về Viết, Cuộc Đời, Nghệ Thuật, Văn Chương, v.v.)
“Nhà văn là kẻ trừ tà những con quỷ của chính mình.”
“Ấn tượng của tôi là cuộc sống—một từ …
Trẻ em cần được giáo dục ba thứ quan trọng nhất: lòng yêu sự thật, tính vị tha, tập sống sao cho hạnh phúc. Nhưng có hai hạnh phúc mà tôi quan sát được trên đất nước tôi: những người thỏa mãn được sống trong hàng rào kín đáo, giống hệt người xung quanh, cảm giác an tâm ấy làm họ hạnh phúc. Và những người khác, chịu không nổi sự giống nhau.
Gã thanh niên bước lên xe, tôi cũng bước lên xe, nhưng không cùng toa với hắn. Tôi ghét hắn nhưng vẫn không ngừng nghĩ về hắn.
Sáng hôm ấy là một ngày dễ nhớ–Ba Mươi tháng Tư, năm Hai Ngàn Không Trăm Bốn Mươi Lăm–phần ngày và tháng nghe quen quen như tôi đã từng nghe đâu đó, lặp đi lặp …
Walter Benjamin từng viết rằng mỗi chiến thắng đều mang theo một đoàn người chết bị lãng quên. Ở Việt Nam, đoàn người ấy không hẳn bị lãng quên; họ chỉ không được gọi tên. Họ tồn tại trong những nấm mồ vô danh, trong những hồ sơ không hoàn chỉnh, trong những ký ức gia đình không trùng khớp với ký ức quốc gia.
Mùa xuân vừa đi qua, và có lẽ đây là mùa xuân cuối, những mùa thanh bình yên vui dường như không còn nữa. Cái tang chung của người dân miền Nam, sự mất mát …
Khi tôi lên hết cầu thang ra khỏi tòa nhà, thì đã không còn là mùa xuân nữa rồi, và mặt trăng đã biến mất khỏi bầu trời. Nơi đây chẳng còn là con phố quen thuộc của tôi nữa. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy những hàng cây như thế này dọc theo con phố. Những con rắn to dày…
dưới mấy mảnh trăng vụn còn sót lúc
hai giờ bốn mươi lăm sáng tôi
ngồi học bài & lặp đi lặp lại
ribosome
endoplasmic–
lactic acid
stamen [*]
trong cái IHOP ở góc đường powers và stetson hills–
Từ rất sớm, trục sáng tác của tôi không chỉ là “viết gì”, mà là viết cho ai, viết thay ai. Dù văn học, sân khấu hay điện ảnh, trung tâm vẫn là tiếng nói của những người không thể tự nói.
Trên chiếc chiếu cói trải giữa gian lầu hát nổi lơ lửng trên sông Vàm Cỏ, cô đầu ngồi lặng như tượng. Ngoài trời, trăng non vẽ một nét cong mảnh như nét mực lạc …
Serendipity Liche
46.
Lẽ ra anh nên giết em vào hôm ấy. Anh biết không?
Lẽ ra, em chưa từng có quyền được sống trên đời này.
47.
mọi sự đã đổ ập vào em từ ngày hôm ấy, …
Người họa sĩ ấy đã đi xa mười năm. Nhưng qua cuốn sách này với những tranh ảnh cùng phụ chú, cho tôi cảm giác như anh vẫn đâu đây, bên bạn bè và người thân, ấm áp. Cảm ơn Giang đã hết sức cố gắng, trong điều kiện và thời gian hạn hẹp, để hoàn thành ý nguyện cuối đời của Ba.
Theo thuyết nhà Phật, sau bốn mươi chín ngày, người chết sẽ đầu thai. Hôm nay, đúng bốn chín ngày sau ngày anh ra đi của mười năm về trước, ở một nơi nào đấy trên quả đất này, một đứa trẻ đang làm lễ sinh nhật mười tuổi của mình. Tôi đang đi tìm đứa bé ấy.
Julio Ramón Ribeyro Zúñiga (1929-1994) là nhà văn người Peru nổi tiếng về truyện ngắn. Các đoạn chuyển ngữ dưới đây được trích rải rác từ tuyển tập “Prosas apátriadas” (1975), một tác phẩm văn xuôi …
Hoàng hôn như một cánh cửa hẹp. Một nếp gấp buồn. Cái đã hiện nay đang bắt đầu vắng mặt.
The Twofoldness of the World
Go beyond yourself.
Cộng đồng tỵ nạn đã chứng minh ngược lại qua một trong nhiều nỗ lực thành công bằng cách lập Trung Tâm Văn Bút VN Hải Ngoại khi góp kinh nghiệm, góp công, góp của từ giới nhà văn, giới binh sĩ và rất nhiều thường dân. Tôi xin chấm dứt phần rất cần thiết này bằng danh ngôn Một cây làm chẳng nên non. Ba cây Minh Đức Hoài Trinh, Trần Tam Tiệp, Nguyên Sa chụm lại nên hòn núi cao.
Căn Phòng Cũ- Mixed Media Collage (paper, magazine cutouts, watercolor)- Lê Sông Văn
Tôi lớn lên không có ba. Giải Phóng, đất nước thống nhất, Mỹ Ngụy đã được quét sạch. Ba tôi là phi công …
Chuyện CIA đã hỗ trợ Công đoàn Đoàn kết — phong trào đối lập chủ chốt tại Ba Lan vào thập niên 1980 — vẫn là đề tài nhạy cảm. Một số cựu thành viên Công đoàn cáo buộc người Mỹ tranh công trong chiến thắng của Ba Lan, hoặc họ cũng sợ bị xem như tay sai của CIA … Nhưng điều này không làm người dân Ba Lan bận tâm, do họ ý thức rằng mình được hưởng lợi nhờ việc Mỹ bí mật hỗ trợ.
thế còn đàn bà? đàn bà có được chết trong những thiên đường hay không? chỉ có chúa mới biết. nhưng chúa luôn luôn bận bịu với một đống giấy tờ và một đống lời cầu nguyện. không đếm xuể. những thiên đường luôn hiện ra như một vẻ hào quang
rồi vụt tắt trong sự mù quáng đầy triết học:
vết xe trượt
lao trên tuyết
vết tích đời người
chưa kịp hiểu
đã biến mất
bình an trọn gói giáng sinh
shopping nhiều tiệm tụng kinh nhiều chùa
cái gì mua được đừng mua
«Sức đã không đủ giữ nước mà lại cứ làm điều tàn ác. Đã không cho người ngoại quốc vào buôn bán, lại đem làm tội những người đi giảng đạo, bởi thế cho nên …
Theo nhà văn Nguyên Sa, cái công làm thành Văn bút chính là do Trần Tam Tiệp. Không những anh dựng ra Văn bút qua những khó khăn, anh là người thuyết phục các Hội Nhà văn Thế giới và Ủy ban Nhà văn Bị Cầm tù trong các Hội Nhà văn Thế giới hỗ trợ cho anh để tranh đấu cho các nhà văn còn bị cầm tù tại Việt Nam…
New Comments