Articles by Đặng Mai Lan
Trích ‘Nốt cuối một hợp âm’
Biên bước chậm lại khi thoáng nghe tiếng khóc tỉ tê phát ra từ một ngôi nhà có người phụ nữ đang ngồi trước một quan tài, cạnh đó là vài đứa trẻ đang cười nói vô tư với những trò chơi nào đó. Khuôn mặt người góa phụ xanh xao, mệt mỏi.
cuộc rượt đuổi
Gã thanh niên bước lên xe, tôi cũng bước lên xe, nhưng không cùng toa với hắn. Tôi ghét hắn nhưng vẫn không ngừng nghĩ về hắn.
Nốt Cuối Một Hợp Âm – Chương 8. Câu lạc bộ đồng minh
Mùa xuân vừa đi qua, và có lẽ đây là mùa xuân cuối, những mùa thanh bình yên vui dường như không còn nữa. Cái tang chung của người dân miền Nam, sự mất mát …
Da Màu phỏng vấn Đặng Mai Lan
Giá trị Nhân Bản và Tự Do của nền văn học miền Nam 1954/1975 và bây giờ là Văn Học Hải Ngoại luôn chấp nhận những dị biệt, bao dung. Nói lên điều này vì tôi thấy có những nhà văn trong nước, từng viết truyện vu khống lính VNCH tàn ác dã man, lóc da, xẻo thịt quân thù… Dĩ nhiên, bây giờ họ đã viết khác đi. Và họ đã được ca tụng, khen ngợi trên những trang Văn Chương Hải Ngoại.
La Tache, tập truyện ngắn Pháp ngữ của Đặng Mai Lan
Giới thiệu tập truyện ngắn Pháp ngữ La Tache của Đặng Mai Lan
Jul30
trân trọng giới thiệu:
La tachetuyển tập truyện ngắnĐặng Mai Lan
Trúc Tiên dịch từ nguyên tác tiếng ViệtVết Loang
Sách dày 168 trang. Giá bán …
phòng 111
Hảo dị ứng mấy chữ anh yêu em hoặc em yêu anh. Nó có vẻ kịch làm sao. Nhưng Hảo chịu cái lối tỏ tình bằng ngoại ngữ này. Nghe dễ chịu hơn dù có hơi bày đặt, dỏm dáng.
Vòng kẽm gai mùa xuân
Chiếc xe chậm chạp lăn trên đường, rời phố. Người bạn cầm tay lái có vẻ sốt ruột vì không thể chạy nhanh. Tuy nhiên, ngồi trong xe, Biên cảm thấy thích thú khi nhìn …
Con đường
Cố thi sĩ Du Tử Lê cho rằng Nguyễn Đình Toàn là “người tình không chân dung” của rất nhiều nữ thính giả. Điều này không sai. Bao nhiêu người nữ như tôi đã hạnh phúc với những đêm khuya, nghe tiếng nói ấm áp và thổn thức cùng ông…
Một Tuần Một Đời – tiểu thuyết Đặng Mai Lan
* Chiến tranh ở bất cứ nơi nào trên thế giới đều giống nhau, nó như những hạt giống gieo trên mặt đất, nhưng điều khác biệt là hạt giống nẩy mầm và nuôi sống …
Những đôi mắt
Chiếc xe tròng trành như muốn lao về phía bên kia ruộng. Cú sốc làm đám hành khách mất thăng bằng, nhào nháo đổ vào nhau, cố gắng bám chặt vai ghế trước mặt làm điểm tựa. Ghế tôi ngồi sát cửa sổ, nên thành cửa là chỗ tôi ngã vào tránh được những va chạm với người khác, nhưng lại cho tôi một cú đập vào đầu.
ngày đông nhớ bạn
Hình ảnh cô ngồi bấm những nốt nhạc, giọng hát cất lên cũng mềm như tiếng nói, khiến tôi liên tưởng đến một ly rượu cô đang cầm trong tay và uống từng ngụm nhỏ. Từng giọt trôi vào thân thể chầm chậm, mê say theo từng cảm xúc hờn, ghen, điên đảo đến độ bấu người, quấn người, miết người, ngay cả giết (người)…
Đặng Mai Lan – Văn Tuyển 30
Văn Tuyển 30 là tâp hợp những truyện ngắn, tùy bút, trích đoạn tiểu thuyếttrong đời viết 30 năm của Đặng Mai Lancùng những bài viết của Nguyễn Xuân Hoàng, Trần Thị Diệu Tâm,Lưu Diệu …
Trái tầm xuân
Tôi không biết có nên kể cho Sơn nghe về buổi sáng hôm qua, một sáng mùa đông tôi lang thang trong một cánh rừng.
Trên bản đồ ngoại ô Paris, vùng đất này được định vị như một công viên lịch sử. Nhưng với tôi nó là rừng vì quá bao la
Chuyến tàu cuối năm
ↈ
Ga nằm cách trung tâm phố cả hơn ba mươi cây số. Mùa đông, ngoại ô vắng vẻ, thị trấn thưa thớt dân cư. Hầu như bao nhiêu băng giá, sương sa đều đổ xuống …
Người đi, không đợi mùa xuân
Anh cũng biết nghịch, nhưng tôi thấy anh chỉ đùa với chữ nghĩa thôi. Bởi vì lần đầu gặp anh, tôi ngạc nhiên, không nghĩ anh lại là người ít nói. Ít nói, nhưng không lạnh lùng. Là bạn anh, gặp anh, sự nồng nhiệt, chân tình tự toát ra từ cung cách. Anh không mồm mép, đỏm dáng. Chính điều này đã giữ thân tình lâu dài giữa tôi và anh …
Nhớ anh, tôi đi tìm những trang sách
[N]hớ lại cái “ghê” trong truyện ngắn “Dưới Tàng Cây Trứng Cá” của thầy mà đám học trò bàn tán, tôi tìm đọc lại và phì cười. Truyện nói về một nhân vật nam, khi nhìn thấy cô bạn gái đang ngồi giặt quần áo, có những thứ đồ lót đã làm anh nhớ lại những lúc anh vò nát chúng trong tay. Đúng là tuổi học trò, và những tiểu thư còn thích ô mai. Ghê là phải!
Trong sương mù
Hình như lần đầu tiên tôi mới ngửi thấy mùi tóc của mình. Tôi không có thói quen, điệu bộ mân mê ấp yêu những lọn tóc. Thế mà lúc này tôi lại nâng niu chúng một cách cẩn trọng. Những ngón tay, sợi tóc và đôi môi chúng đều cô đơn và buồn bã như nhau nên quấn quít tìm đến nhau. Có phải như thế không?
Sœur Sourire, Nụ cười hay nước mắt ?
Trong valise hành lý mang vào tu viện, cô Jeannine có cất giấu một tấm hình của danh ca Elvis Presley. Hẳn đây là thần tượng của cô nên có thể nói rằng khỏang thời gian này là thời gian đẹp nhất trong đời của người nữ tu trẻ vì bản nhạc của cô đã đứng hàng đầu, liên tục 4 tuần lể trong chương trình nhạc « Hit-Parade ». Soeur Sourire đã đánh bật nhiều tên tuổi trong đó có cả ông vua nhạc rock này.
Tập sống
Cuối cùng thì chị cũng lê bước ra được phòng ngoài. Như đời sống có những quyền lực vô hình nào đó khiến người ta không thể chông chênh mãi hoặc ngã chết một cách dễ dàng. Chị lại ngồi trên chiếc ghế cũ, nay đã sờn thêm một vài chỗ mới. Người và vật. Vai ghế, vai người. Trong vô thức, Tay chị vuốt ve tay ghế, thầm thì… Rồi mình phải tập sống thêm một lần nữa thôi.
Vết loang
Như thể chị đã vắng nhà lâu lắm và có một kẻ lạ mặt nào đó đột nhập, làm xáo trộn mọi thứ đồ đạc trong nhà. Nhìn đâu chị cũng thấy bề bộn, bẩn thỉu. Chị làm việc cập nhật. Tinh thần ý chí của chị được điều khiển bởi một động lực nào đó không rõ lắm, trút xuống đôi bàn tay.


New Comments