tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Bản chất của bạo chính thời nay là lợi dụng khủng bố như phương tiện, viện cớ có thảm họa bất ngờ xảy ra để chấm dứt cơ chế kiểm soát và đối trọng, giải tán đảng đối lập, đình chỉ tự do ngôn luận, tước đoạt quyền được xét xử công bằng…
dường như tôi vắng mặt đa phần trong đời tôi
thú thật nhiều ngày tôi đi ngang đời tôi
nhìn vào
không hề thấy tôi –
Bạo chính (tyranny) ở đây hiểu theo nghĩa cách cai trị dựa trên bạo tàn, trấn áp, quyền dân bị tước đoạt, sự thật bị bóp méo, công lý bị chà đạp, luật pháp bị kinh thường, trong khi kẻ cai trị làm đủ cách để nắm và giữ quyền lực tuyệt đối, không bị kiểm soát. On Tyranny – sách ra mắt tháng 2/2017, đầu nhiệm kỳ Trump 1 – như tiếng nói để cảnh báo dân Mỹ đừng chủ quan, tránh thụ động và cần tỉnh táo.
Tôi không nghĩ “Văn Học Hải Ngoại nối lại sự đứt gãy của Văn Học Miền Nam”, mà là một nền văn học khác của người di tản và người Việt sống ở nước ngoài từ trước. Hai dòng người này, tâm sự hoàn toàn khác nhau, nhưng cùng chung ý nghĩ bảo tồn tiếng Việt.
hình như bầu trời bị bắn trước
hình như Minnesota bị bắn trước
hình như tuyết bị bắn trước
hình như thơ bị bắn trước
Tranh luận về dân tộc hình thành sớm hay muộn không phải là chứng minh ai giàu lòng ái quốc hơn mà là phép thử về khả năng đọc lịch sử – không áp đặt hiện tại lên quá khứ. Theo đó, việc nỗ lực phân định rạch ròi giữa Ethnie, Pre-Nation với Nation-State không làm nghèo đi chiều sâu của lịch sử Việt Nam, mà là nguyện vọng đặt lịch sử hình thành dân tộc Việt Nam vào một vị thế tương xứng và khách quan trong dòng chảy chung của nhân loại.
1. Annie Ernaux và giải Nobel 2022: ý nghĩa văn chương ký ức.
Ngày 6 tháng Mười năm 2022, khi Annie Ernaux được xướng tên là chủ nhân của giải Nobel Văn Chương, báo chí Pháp …
Câu hỏi về thời điểm ra đời của Dân tộc Việt Nam không phải là vấn đề mới, tuy vẫn chưa có lời kết. Với nền sử học XHCN, có hai luồng quan điểm khác nhau. Luồng quan điểm thứ nhất cho rằng Dân tộc Việt Nam ra đời từ thời kỳ Phong kiến tự chủ. Luồng quan điểm thứ 2 cho rằng Dân tộc Việt Nam ra đời vào thời hiện đại (năm 1945).
tiếng chửi thề tự động thốt ra
đụ cha ice!
tiếng chửi thề thốt ra không phải từ cuống họng
mà từ chỗ đau nhất ở nơi người đàn bà
Kể từ khi nền văn chương viết của nhân loại lần đầu tiên được biết đến cách đây hơn 2.500 năm trước công nguyên, đã có biết bao nhiêu nhận xét về vai trò quan …
Không còn dạy học không có nghĩa hoàn toàn trút bỏ quá khứ làm thầy giáo. Và đã là thầy giáo thì phải chừng mực, dè dặt trong lời ăn, tiếng nói, cách viết, để “làm gương” cho tuổi trẻ noi theo. Nghĩa là có thể bị gò bó, không được viết lách một cách táo bạo, thác loạn, vô luân, phi luân chăng, nếu cần? Vậy để tránh “tai tiếng”, liệu người viết có thể ẩn trốn vào nhân vật hư cấu của hắn, dù ở ngôi thứ nhất, hay thứ hai, hay thứ ba – rằng đấy là suy nghĩ, hành động của nhân vật hư cấu ấy, chứ không phải của hắn. Hoặc ẩn trốn vào những sự kiện mà hắn cho là nó- phải-xẩy-ra-y-như-thế, chứ không có sự can dự của hắn?
Không cần được gọi tên
nó tự hiện lên từng phần
như hơi thở
ngôn ngữ đầu tiên
không cần phiên dịch
trong chuyển động chậm
nàng bủa vây cấu trúc rối nùi trên khung bố
ngôn ngữ nô nức xối xả xuống mái nhà
don quixote ngó trân trân
tôi quỳ xuống
không phải vì ăn năn
mà vì ở đó
đầu gối em mở ra một vùng đất
Ngôi nhà tĩnh mịch quá,
Ngôi nhà thật êm ả
Bão tuyết kêu bên ngoài
Những con chó giấu mũi
Có những vấn đề xã hội không thể nhìn bằng những con số thống kê khô cứng, cũng không thể cắt nghĩa trọn vẹn bằng các lập luận lý thuyết. Chúng tồn tại âm thầm …
(Mario Vargas Llosa, Nobel Văn Chương 2010, bàn về Viết, Cuộc Đời, Nghệ Thuật, Văn Chương, v.v.)
“Nhà văn là kẻ trừ tà những con quỷ của chính mình.”
“Ấn tượng của tôi là cuộc sống—một từ …
Trẻ em cần được giáo dục ba thứ quan trọng nhất: lòng yêu sự thật, tính vị tha, tập sống sao cho hạnh phúc. Nhưng có hai hạnh phúc mà tôi quan sát được trên đất nước tôi: những người thỏa mãn được sống trong hàng rào kín đáo, giống hệt người xung quanh, cảm giác an tâm ấy làm họ hạnh phúc. Và những người khác, chịu không nổi sự giống nhau.
Gã thanh niên bước lên xe, tôi cũng bước lên xe, nhưng không cùng toa với hắn. Tôi ghét hắn nhưng vẫn không ngừng nghĩ về hắn.
Sáng hôm ấy là một ngày dễ nhớ–Ba Mươi tháng Tư, năm Hai Ngàn Không Trăm Bốn Mươi Lăm–phần ngày và tháng nghe quen quen như tôi đã từng nghe đâu đó, lặp đi lặp …
Walter Benjamin từng viết rằng mỗi chiến thắng đều mang theo một đoàn người chết bị lãng quên. Ở Việt Nam, đoàn người ấy không hẳn bị lãng quên; họ chỉ không được gọi tên. Họ tồn tại trong những nấm mồ vô danh, trong những hồ sơ không hoàn chỉnh, trong những ký ức gia đình không trùng khớp với ký ức quốc gia.
Mùa xuân vừa đi qua, và có lẽ đây là mùa xuân cuối, những mùa thanh bình yên vui dường như không còn nữa. Cái tang chung của người dân miền Nam, sự mất mát …
Khi tôi lên hết cầu thang ra khỏi tòa nhà, thì đã không còn là mùa xuân nữa rồi, và mặt trăng đã biến mất khỏi bầu trời. Nơi đây chẳng còn là con phố quen thuộc của tôi nữa. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy những hàng cây như thế này dọc theo con phố. Những con rắn to dày…
dưới mấy mảnh trăng vụn còn sót lúc
hai giờ bốn mươi lăm sáng tôi
ngồi học bài & lặp đi lặp lại
ribosome
endoplasmic–
lactic acid
stamen [*]
trong cái IHOP ở góc đường powers và stetson hills–
Từ rất sớm, trục sáng tác của tôi không chỉ là “viết gì”, mà là viết cho ai, viết thay ai. Dù văn học, sân khấu hay điện ảnh, trung tâm vẫn là tiếng nói của những người không thể tự nói.
Trên chiếc chiếu cói trải giữa gian lầu hát nổi lơ lửng trên sông Vàm Cỏ, cô đầu ngồi lặng như tượng. Ngoài trời, trăng non vẽ một nét cong mảnh như nét mực lạc …
Serendipity Liche
46.
Lẽ ra anh nên giết em vào hôm ấy. Anh biết không?
Lẽ ra, em chưa từng có quyền được sống trên đời này.
47.
mọi sự đã đổ ập vào em từ ngày hôm ấy, …
Người họa sĩ ấy đã đi xa mười năm. Nhưng qua cuốn sách này với những tranh ảnh cùng phụ chú, cho tôi cảm giác như anh vẫn đâu đây, bên bạn bè và người thân, ấm áp. Cảm ơn Giang đã hết sức cố gắng, trong điều kiện và thời gian hạn hẹp, để hoàn thành ý nguyện cuối đời của Ba.
New Comments