GIỌT TÌNH CỦA NOÃN- tranh Trần Thị NgH. Sơn dầu trên vải bố, 70cm x 80cm
“Suspended Desire explores the endurance of queer love and creation. While external forces may leave our desires suspended or …
“con tìm mọi cách để có một ngôn ngữ hoặc một văn hoá. của riêng con cũng được, của một – loài nào đấy cũng được, của bất kỳ ai cũng được. không còn quan trọng nữa. nhưng ít nhất, con cần một ngôn ngữ và văn hoá. con không thể hiểu nổi cái chết đẹp ra sao nếu không có một thứ ngôn ngữ nào đó, phải không?
Huế có bốn mùa — xuân, hạ, thu, đông. Xuân và thu khá chừng mực, điều độ, hiền lành, trong khi hạ và đông thì ráo riết, quá quắt, hung dữ.
Ngày 3 tháng 12 năm 1989, Chiến Tranh Lạnh kết thúc. Mọi người thở phào nhẹ nhõm, từ nay thế giới không còn chia làm hai phe, tự do và cộng sản, nữa. Nhưng nó sẽ chia làm một trăm phe. Bầu trời trắng như sữa. Tuyết rơi nhiều ngày, bây giờ bắt đầu im. Bão sẽ tới. Đó là sự im lặng trước bão.
Nhẽ ra bài mở đầu này phải viết ra khoảng 42 năm trước nếu lấy năm 1982 làm mốc. Đó là năm từ Ankara, Turkey TS. Hohl gửi tôi cuốn Cung-Oán Ngâm-Khúc của Ôn-Như Hầu do ông dịch sang tiếng Đức [Das Klagelied der Odaliske] năm 1967 và xuất-bản tại Sàigòn…
Trải vách-quế gió vàng hiu-hắt,
Mảnh vũ-y lạnh ngắt như đồng.
Im Mondlicht,
Im Hauch des goldenen Herbstes
ist mein Tanzkleid
so kühl geworden
wie Kuller.
21.
ngày X,
“mua cho nó một bó hoa”
“trẻ con thích kẹo”
“không ai đặt kẹo lên một nấm mồ”
…
Nhiều nỗi thống khổ không nên dùng để đánh giá tập thể người lính một cách phiến diện, [mà] nên được sử dụng như những thí dụ điển hình cho sự ác nghiệt và thâm độc từ Chủ nghĩa Cộng sản và nhóm thừa hành sau 1975. Họ đã dự đoán được phản ứng không chỉ của nạn nhân (người tù) mà còn của gia đình nạn nhân (người vợ, người em gái hay con gái) dẫn đến nhiều bi kịch dây chuyền khác.
Chủ ý tốt đẹp của Trương Vũ, mà ai cũng nhận được ngay, là muốn vinh danh người vợ lính VNCH (“chinh phụ”) thay vì chỉ nhắc đến các “chinh phu”. Tuy thế, tôi muốn mở rộng phần các “chinh phu” bằng cách liệt kê hoặc so sánh các phát biểu của ông với một số hoạt động của ngưởi lính VNCH nhất là sau 1975.
Thơ Trần Mộng Tú là một hiện tượng trên thi đàn hải ngoại, hiện tượng là vì dòng thơ này trải dài suốt 50 năm của nền văn học hải ngoại, không hề ngưng nghỉ; một dòng thơ khi thì thổ lộ tâm tình của một người nữ giàu tình cảm, khi thì hướng về ngoại giới để vui buồn theo mệnh nước nổi trôi.
tôi không cần bất kỳ một tên đàn ông nào để có thể khiến tôi lên đỉnh. đàn bà cũng có thể (như cách mẹ tôi đang làm với tôi đây). một tên giết người cũng có thể. nhưng hình như không phải. càng lúc cảm giác ấy càng sai. cổ tôi bắt đầu đỏ ửng thay vì trắng nõn nà như thể âm đạo người đàn bà lúc chưa từng gặp tên bác sĩ. tôi bắt đầu khó thở thay vì cảm thấy dồn dập như cái đêm quan hệ với tên bác sĩ khi người đàn bà đang chết. càng lúc cảm giác ấy càng sai. càng lúc càng sai. càng lúc càng sai. càng lúc càng sai.
Họ giữ đúng một quy luật: Kẻ chiến thắng có toàn quyền xét đoán thân phận kẻ chiến bại, trong đời sống cũng như trong văn chương.
Tôi thành thực không tin cả Hồ Anh Thái lẫn Tạ Duy Anh—hai nhà văn có thực tài– lại ác độc, hèn nhát hay đê hạ đến nỗi cố ý vu báng một kẻ thù đã tử trận hoặc không còn tự vệ được nữa …. Tuy thế, dù vô tình, họ đã triệt tiêu tư cách văn chương khi kết án [không bằng chứng] một tập thể vô tội khiến Phùng Nguyễn, người lính thuộc tập thể đó, có quyền đòi hỏi chứng cớ cụ thể. Nhìn xa hơn, [hai nhà văn trên] là thí dụ điển hình của một chế độ đã thành công trong chính sách chuyển hư thành thực …
Rushdie khẳng định: “Nhà văn là người gìn giữ ngôn từ.” Khi kẻ nắm quyền bóp méo chữ nghĩa để che giấu sự thật hoặc thay đổi luật lệ, thì nhà văn có bổn phận chỉ ra điều đó. (Hãy thử nhìn cách ông Trump giả vờ coi “cuộc chiến chống ma túy”, vốn chỉ là cách nói ẩn dụ, để có cớ tập trung quyền lực, dùng biện pháp mạnh như chính quyền thời chiến.)
Ferdinand VII lên ngôi, bị lật đổ, rồi năm năm sau Ngài leo ngược trở lại ngai vàng …. Ngài nắm quyền tuyệt đối. Ngài bỏ tù các lãnh tụ tự do, nhà báo và nhà văn … làm nhiều điều khủng khiếp ….Ngài để vuột mất toàn bộ thuộc địa của Tây Ban Nha ở châu Mỹ …. Ngài để lại cho đời sau cuộc nội chiến tương tàn khi cuối cùng, may quá, Ngài lăn ra chết.
mùa xuân 1971. tôi không biết có phải mùa xuân không vì tôi chỉ đoán thế. tôi buồn nôn từ sau lần quan hệ với gã đàn ông trên chiếc xe tang trắng hếu bệch bạc ấy.
“người đàn bà không còn gì.”
tôi chỉ nhớ thế.
“không còn gì”
người đàn bà trên di ảnh không còn chút gì trong tôi. dù trước đó. tôi chắc chắn. bà ta từng để lại nhiều thứ. sau khi chúng tôi làm tình. mỗi lần. lần nào cũng như lần nào. mọi lần đều như cái lần đầu tiên ấy. một thân thể béo ị và gợi cảm, và một đôi môi anh đào mà tôi nghĩ nó có thể hôn bất kỳ người đàn ông nào khác giống hệt tôi và lên đỉnh cũng giống hệt lần bà ta làm với tôi. người đàn bà luôn thủ dâm sau mỗi lần như thế. tôi nhận ra điều ấy.
Có lẽ sự phản kháng của TCĐT còn bắt nguồn từ hoàn cảnh vô vọng khi không được tiếp tục học hỏi hầu chia sẻ các tìm kiếm mới và nỗi uất ức khi bị cô lập với sinh hoạt nghiên cứu. Ông không còn được làm công dân trong một chế độ cho phép có sự khác biệt hầu đạt được tiến bộ chung, trong và ngoài nền đại học tự trị của Miền Nam …. Một chương sử mới mở ra với nhiều cái chết như cái chết của … sử gia /Trung Tá Phạm Việt Châu vv … sẽ tiếp tục với sự phấn đấu của nhiều cá nhân hầu bảo vệ danh dự tập thể …
Phùng Nguyễn được Tạ Chí Đại Trường tin cậy trao cho di cảo là do mối giao tình từ năm 2012, khi Phùng Nguyễn phổ biến bản chính thức của Một Khoảnh VNCH Nối Dài của TCĐT trên Thư viện Kệ sách và giúp sử gia lấy lại vị trí xứng đáng cho cuốn sử ký của ông. Đôi bạn vong niên này đã gặp nhau ở chỗ chống Cộng kịch liệt. Việc nhà văn Ngô Thế Vinh cho phổ biến di cảo TCĐT trước Da Màu – một tạp chí mà Phùng Nguyễn dự phần sáng lập, rồi khổ công góp sức gây dựng cho đến khi qua đời — là điều hết sức đáng tiếc.
Cẩn thận: hươu chạy qua đây.
Đó là bảng nhắc người lái xe, trên đường chạy bộ của tôi. Tháng 11 là tháng lạnh nhất, băng tuyết nhất, sầu muộn nhất, trống rỗng nhất, cô độc nhất, trong một năm. Tháng 11 là tháng kết thúc.
Autism được chính thức công nhận tại Việt Nam từ cuối những năm 1990. Mặc dù không có hệ thống chính thức về dữ liệu khuyết tật, Hội Y tế Công cộng Việt Nam ước tính khoảng 160.000 người ở Việt Nam bị autism.
6.
mùa đông 1970. hà nội. xe tang trắng xoá những hoa văn cổ lỗ sĩ. một cái chết. một cái chết trắng xoá. những ký ức xào xạo. tôi cố không nhìn vào trong …
Đôi tay người nữ y tá giơ đứa trẻ sơ sinh lên cao, gương mặt hớn hở của người đàn ông, nụ cười rạng rỡ mệt nhọc của người đàn bà, bé gái xinh xắn …
Mấy tháng rồi, tôi không còn viết được gì. Tôi không còn viết được một cái gì. Tôi chỉ có thể đọc sách. Thường thì tôi đọc đến 3 hay 4 giờ đêm rồi lăn ra ngủ một giấc ngủ không mộng mị. Ngoài cửa số kia, trăng mỗi ngày đều có vẻ xanh hơn.
Thời kỳ Minh Mạng trị vì cũng là giai đoạn thực dân bành trướng: hai cường quốc Anh, Pháp đã bắt đầu xâm chiếm các nước Á đông từ đầu thế kỷ XIX. Họ dùng đủ mọi thủ đoạn: xin buôn bán, xin một mảnh đất để mở thương điếm, xin cứu một giáo sĩ (đã được tha), hoặc xin tự do truyền giáo…, tất cả mọi lý do đều có thể dùng để thâm nhập vào nước ta…
người đàn bà trẻ măng. trong ký ức của tôi. tôi cất người đàn bà này chỗ nào nhỉ? tôi chưa từng lục tìm trong những mảnh vụn còn sót lại trong những ngăn kéo âm ẩm mông mốc sộc lên một mùi ngai ngái khiến tôi hơi buồn nôn. những ký ức mà tôi chỉ đoán thế. nếu ký ức chưa bao giờ phản bội lại tôi trong bất kỳ cuộc đời nào đi chăng nữa. nếu ký ức luôn là cái gì khiến người ta được tồn tại như thể người ta vẫn tồn tại ở đấy.
Có những độc giả vốn có sẵn một quan niệm về cái đẹp trong văn chương, nên dễ dàng giữ khoảng cách với những tác phẩm của Lê Thị Thấm Vân, vì tác giả này …
Khi gặp cô, tôi là sinh viên năm thứ hai đại học, chưa đến hai mươi tuổi, và tôi đoán cô có lẽ giữa lứa tuổi hai mươi. Cả hai chúng tôi đều làm việc bán thời gian ở cùng một chỗ, cùng một thời kỳ. Thế rồi hoàn toàn tình cờ mà rốt cuộc chúng tôi đã qua đêm với nhau. Và rồi không bao giờ gặp lại nhau nữa.
Hàm ý lời đùa của Obama là: ông Trump không chỉ làm cho Nhà Trắng trở nên dung tục mà còn biến nó thành của riêng, thậm chí thành một câu lạc bộ kiểu Mar-a-Lago. Có mặt tại buổi tiệc hôm đó khi Obama thuyết trình, Trump nhìn giận dữ ra mặt. Nhiều nhà bình luận sau đó nói vui rằng chính trong tối hôm đó, Trump đã ‘hạ quyết tâm’ trở thành tổng thống.
Buổi tối trước khi tôi rời khỏi mảnh đất quê nhà tội nghiệp trong những ngày xưa cũ đó, tôi hãy còn một cái tên, Khiếm, như tất cả những ai chung quanh mình. Tôi …
New Comments