Home » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Độc Thoại về Một Cái Chết Rực Rỡ / Monologue of a Lively Death (kỳ V)

0 comment ♦ 9.12.2025

 

21.

 

         ngày X,

 

         “mua cho nó một bó hoa”

 

         “trẻ con thích kẹo”

 

         “không ai đặt kẹo lên một nấm mồ”

 

          “ôi những nỗi buồn phía đông”

 

           “mày lại hát gì đấy”

 

           “mua cho con một bó hồng mẹ nhé”

 

           “những nỗi buồn phía đông”

 

           “một bó hồng”

 

           “một cuộc đời khuyết tật”

 

          “cứu lấy con con”

 

         “anna!”

 

          “ôi những nỗi buồn phía đông”

 

 

22.

           

            ngay sau cái chết của tôi được một trăm ngày, mẹ tôi, ở tuổi ba sáu, ở tokyo, đã chết.

 

            không ai biết nguyên nhân cái chết của mẹ ngoài tôi. bác sĩ chỉ ghi một dòng ngắn gọn hết sức có thể: tự tử – đại ý không ai phải chịu trách nhiệm cho cái chết ấy. mẹ của mẹ tôi không biết có biết không mà bà chỉ thấy kinh tởm rồi cũng dùng con dao lam cứa vào cổ và chết luôn tức khắc sau khi biết mẹ tôi ra đi vì một lý do hởm lợm. trước khi chết có vẻ bà tỏ ra bất lực và nhục nhã lắm. xung quanh mẹ chẳng còn ai có quyền biết và muốn biết hoặc quan tâm rằng mẹ tôi sống hay chết. bà bán hoa thì vẫn đinh ninh mẹ tôi còn sống (?). tôi chỉ được nghe lời người ta đồn đoán với nhau rằng mẹ tôi chết ngay sau cái chết của tôi một trăm ngày vì quá sướng (?). người ta bảo mẹ tôi đã tự thủ dâm trong nhà khi nghĩ đến ngày tuyết rơi hôm X và một cái cổ nõn nà trắng. người ta thực muốn dò xem trong lúc hưng phấn ấy mẹ tôi đã phì phò tên ai (để biết rồi tự thêu dệt nên hàng trăm câu chuyện như cách cái chết vẫn thêu dệt nên một người như thế) nhưng rồi bất lực. người ta chẳng có gì để kể ngoài sự kinh tởm và ngần ngại mỗi lần có ai hỏi về cái chết ngày hôm ấy.

 

            “một gia đình tuyệt tôn”

 

            “lạ thật”

 

            “con chết. mẹ chết. bà chết.”

 

            “không ai khổ”

 

            “một gia đình sung sướng.”

 

            “lạ thật.”

 

            “lúc chết ai cũng cười hi hí. cả con con lẫn con mẹ. bà nó cũng thế. máu ứa ra cổ tung toé mà vẫn cười.”

 

            “thế mới sướng.”

 

            “đẹp không?”

 

            “đẹp lắm.”

 

            “tôi nghe kể chết trong lúc thủ dâm”

 

            “thật đáng kinh tởm”

 

            “bà ta luôn làm thế một mình. anh không biết sao? đôi môi đỏ chót luôn rên rỉ trong cô độc và bàn tay trắng muốt thủ dâm trong cô độc.”

 

            “nhưng đẹp lắm. chính thằng A chứng kiến. nó kể lại với tôi. đôi mắt nhắm nghiền, mi bà ta run lẩy bẩy lẩy bẩy như một con cái đang vẫy gọi một, hoặc hàng trăm con đực nhưng nếu con đực nào dám bén mảng đến đôi mắt ấy có thể xâu xé nó làm trăm mảnh. một cái đẹp đầy hiểm độc. Anh nói xem có phải không? một cái đẹp hiểm độc như thế nên bị bài trừ. chắc chắn phải bị bài trừ. thân hình trắng nõn. một vẻ trắng mà thằng A bảo “không bao giờ có thực”. đôi tay nắn nót mềm mại như thể đang gói một chiếc bánh chưng vuông vức hơn trời thay vì đang thủ dâm trong cô độc. Anh nói xem có phải không? một cái chết trong cô độc như thế nên bị bài trừ. thể nào đứa con gái bà ta. nó cũng chết rồi. nhưng hoạ hoằn thay nó mà sống nó cũng sẽ là một cái đẹp hiểm ác và cô độc. tôi chắc chắn thế. thằng A còn kể, bà ta đến lúc chết vẫn không ré lên một tiếng. chỉ thấy nước ào ào rồi đến máu ào ào. nó bảo chưa bao giờ nó thấy một khung cảnh đẹp thế. một khung cảnh chưa bao giờ có thực. trắng nõn. hơn những đêm tuyết ở tokyo. một cái chết trong im lặng. đến thằng đấy cũng câm luôn. nó bảo “ai rồi cũng câm hết trước cái đẹp tuyệt trần như thế”. Anh bảo thế có phải không?”

 

            “?”

 

            “ai rồi cũng câm hết trước cái đẹp tuyệt trần”

 

            “thế à?”

 

            “nó còn nhớ một chi tiết rất lạ. một chi tiết rất lạ”

 

            “rất lạ”

 

            tên bác sĩ hình như không thể kìm chế và gọi tên tôi? ý là. tên đứa con gái của người đàn bà thay vì người đàn bà ấy.

 

            “bà ta chỉ cầu nguyện liên tục trong hàng giờ đồng hồ như thế.”

 

 

23.

 

“không ai khổ như con. Phải không Cha?”

 

“từ sau ngày hôm ấy. Ý con là, ngày X. không phải. không phải. con không nhớ rõ. chỉ biết cái ngày tuyết rơi trắng nõn nà một chiếc cổ. đúng. đúng rồi. ngày hôm ấy đấy cha. sau cái ngày định mệnh ấy. con mơ nhiều lắm”

 

“những núi tuyết trắng ngần đè xuống ngực con. con khó thở. những núi tuyết trắng ngần không muốn cho con sống vì rằng con đã phạm phải đại tội. con đã giết người. lại còn là con gái con. lại còn là một cái đẹp trắng ngần. không ai được phép giết cái đẹp, cha ạ. không ai được phép làm thế. nhưng con vẫn làm. con không còn lựa chọn nào khác. con sẽ trở thành một điều xấu xí, con biết thế, nên những núi tuyết mới đè lên con. nhưng con vẫn làm. những núi tuyết ấy trắng lắm. trắng hơn chiếc cổ con thấy hồi ở tokyo. nhưng tanh tưởi mùi máu và thịt sống. những núi tuyết không muốn cho con sống nên cứ đè lên ngực con, càng ngày càng nặng, càng ngày càng mùi và bảo với con những lời thì thầm của đấng bề trên. đứa con con vẫn sống, Cha à. nó vẫn sống. nó chưa chết. nó vẫn hổn hển dưới những núi tuyết ấy. nó vẫn hổn hển dưới chân núi tuyết. cổ nó trắng ngần. nó bảo con hãy chạm vào nó như cái cách con đã chạm vào nó vào cái ngày hôm ấy. nó không thể quên. con không-thể nhớ. vì con không có quyền làm như thế một lần nào nữa. khoái cảm chỉ đi qua con một lần rồi tắt ngấm như một ngọn lửa ham muốn chưa bao giờ sống dậy sau cơn bão tuyết. con chưa bao giờ tuôn trào một lần nào nữa kể từ lần ấy. dù ở âm đạo hay hốc mắt. cái đẹp có một quyền năng như thế, Cha. con đã đạt một khoái cảm chưa bao giờ có khi nó nằm gọn ghẽ để con ôm ấp trong thân mình ri quan hệ – hãm hiếp – và giết chết nó mà không một ai biết. chỉ mình con biết. chỉ mình con thấy những núi tuyết đang thét gào và lở loét máu. chỉ mình con ngửi thấy mùi tanh tưởi từ những núi tuyết nặng trình trịch như thế. Cha có thấy không cha? những núi tuyết ấy. cha thấy bao giờ chưa cha? nó trắng ngần và đẹp đẽ. con tin nếu cha thấy nó, cha cũng sẽ không kìm được và lên đỉnh. Cái đẹp luôn là như thế, phải không Cha? và cuối cùng, con trở thành một tội đồ nhục nhã tủi khổ nhất trần gian, hơn cả một đấng tối cao. đứa con con luôn mồm gọi con và chạm vào nó từ dưới chân núi trắng bóc. Cha cho phép con nhé? Cho phép con nhé? Một lần thôi. đúng một lần nữa rồi thôi. con con bảo nó không thể về bên chúa nếu con không chạm vào nó một lần nữa. con con cần con như thể con có thể cứu rỗi một linh hồn. đúng một lần nữa thôi cha. Có phải thế là tội lỗi không Cha? Có phải thế là tội lỗi không cha? con buồn lắm. trái tim con như vỡ ra thành trăm mảnh khi biết tên bác sĩ không thèm hỏi han con và con con lấy một lần dù rằng nó đã quan hệ với cả hai đứa chúng con. hắn có thấy những núi tuyết đè lên con con và đè lên con không Cha? hắn có thấy không? những núi tuyết ấy. con con ấy. con tin nếu hắn thấy hắn cũng sẽ bị nó hớp hồn và mở mồm ra hỏi lấy một câu-thật-qua-loa như cách hắn ghi cho con về cái chết: tự tử rồi sẽ lao vào xâu xé mà thôi. con khổ lắm. con con. con con nó vẫn sống, Cha! nó vẫn ở dưới những chân núi tuyết. núi tuyết chưa bao giờ đè chết con con. nó vẫn sống. nó bảo con chạm vào nó như cái cách tên bác sĩ từng chạm vào nó như cái ngày ở trên xe tang. cái ngày mà con đang trong hòm và nhìn thấy tất thảy. con đã nhìn thấy tất thảy, Cha ạ. nhưng con không nói và không được nói. vì sẽ không ai tha thứ cho con và cho con con, thậm chí cả mẹ con nếu người ta biết con con đã quan hệ với tình nhân của mẹ nó trong một khoái cảm hết sức tự nhiên như thế. Ai sẽ tha thứ cho con hả Cha? không ai có đủ đạo đức và nỗi khổ để thông cảm cho một điều vượt quá sức tưởng tượng của họ như thế đâu Cha. họ có thấy những núi tuyết trắng hơn cả đỉnh ở tokyo như con thấy không cha? nếu họ thấy có lẽ họ cũng sẽ quan hệ và tuôn trào như thể họ không còn bất kỳ một mối quan hệ người nào làm cho day dứt. và như thế là họ có thể tự cứu rỗi mình, phải không Cha? cái đẹp luôn là như thế. kinh tởm và thiêng liêng như thế, phải không Cha? Cha thấy những núi tuyết ấy chưa? vào cái ngày con nhìn thấy con con lên đỉnh với tình nhân của con, Cha, k lạ thay con không cảm thấy buồn. con chỉ thấy những núi tuyết trắng và thấy con ươn ướt. con đã thử nếm thứ nước ấy và cầu mong rằng nó sẽ mặn chát. nhưng nó không mặn. bất hạnh cho con. nó không mặn – một chút cũng không. nó hơi tanh tanh và nhơn nhớt. và từ lúc ấy con đã thấy những núi tuyết đè nặng trên ngực mình. toả rạng một hào quang trắng ngời và tanh tưởi. rồi những ngày sau ngày X ấy con chỉ sống cùng những núi tuyết. chỉ sống cũng những núi tuyết.”

 

            “con sẽ chạm vào nó. con đã quyết định như thế. dù con chưa bao giờ muốn thế. mọi cái đẹp con thấy trên đời đều ngẫu nhiên như thế. con không muốn đứa con con sẽ trở thành một tình nhân của bất k tên bác sĩ nào nữa. con muốn nó về bên chúa và tự đóng đinh vào âm đạo mình như cách người ta đóng đinh vào đôi cổ tay Jesus, Cha. nó không thể hạnh phúc nếu nó không làm như thế. con con. con con không thấy được những núi tuyết trắng ngần như con đã thấy. vậy thì làm sao nó biết nó đẹp đến nhường nào? Con muốn nó hạnh phúc. không một cái đẹp nào không xứng đáng được hạnh phúc, Cha! nhưng con con. con con bảo con hãy chạm vào nó. một lần này nữa thôi. chỉ có thế nó mới trở nên trắng khiết muôn ngần. chỉ có thể nó mới đẹp được để mà về bên Chúa. con thực tình muốn chạm vào nó lắm. nhưng những núi tuyết cứ đè nặng vào ngực con. con không thở nổi. tay con không chạm nổi vào con bé. nó đau lắm. nó đau lắm. nó khóc ré lên đòi con chạm vào nó. nhưng con không thể. con chỉ có thể tự chạm vào mình. tự thủ dâm cho chính mình. con con. con không biết nó có thấy không, Cha. nhưng nó hết khóc. những đỉnh núi tuyết cao vọi tanh tưởi mùi máu không khiến nó khóc nữa. nó bắt đầu nằm im rồi thở. con vẫn thủ dâm trong cô quạnh và tủi nhục. khoái cảm chưa bao giờ đi qua con một lần nữa. con chỉ thấy tủi nhục vô ngần. nhưng con không thể dừng lại. có gì nhục nhã hơn khi con phải thủ dâm trước con con và một cái đẹp. Cha nói xem? cái gì nhục hơn? có cái gì nhục nhã hơn thế hay không? không có gì đâu cha ạ. Không có gì nhục khổ hơn thế. nhưng con sẽ làm mọi thứ vì con con. kể cả những núi tuyết vẫn đè nặng lên ngực. con vẫn phải làm. để con con đẹp. để nó có thể đi đến một nơi nào đấy tốt hơn ở đây. có lẽ nó sẽ không bao giờ thấy những núi tuyết chưa bao giờ có thực ấy.”

 

“những núi tuyết cao vọi mùi máu. trắng hơn tuyết ở tokyo ngày hôm ấy. con lại mơ thấy chúng. con lại mơ thấy chúng.”

 

“con lại thấy con con rồi, Cha. nó bò lên ngực con như một tảng thịt đã thối rữa trong nấm mồ. con đã trồng cho nó những khóm hồng dại và một vài viên kẹo mà có lẽ nó sẽ thích ăn. khổ thân con con. tên bác sĩ chưa từng hỏi han nó một lần nào kể từ ngày nó chết. chính vì thế nên nó mới không đến được với Chúa, phải không Cha? chính vì thế nên nó mới quay lại tìm con. từng ven máu của nó tứa trên ngực con như thể dòng sữa của tên bác sĩ mà con đã bú nó ngày trước. con không thể nào không nghĩ đến tên bác sĩ trong những lần đụng chạm, với bất kỳ ai, kể cả trong những giấc mơ thầm kín nhất. tên ấy vẫn xuất hiện và chen vào vẻ đẹp chưa bao giờ có thực của con con, của tình mẫu tử thật đáng thiêng liêng của mẹ con con, của gia đình tuyệt tự đáng thương này. hắn như một đống thịt thừa giữa muôn ngàn cái đẹp. thịt con con bị ăn bởi biết bao nhiêu gián rết giòi sâu. cái đẹp luôn là thế, phải không Cha? đến tận lúc ấy con con vẫn là một viên ngọc trắng giá vô ngần thiện lương. nó vẫn nuôi sống hàng bao sinh linh tội nghiệp nhỏ bé khác. khổ thân nó, tên bác sĩ chưa từng hỏi han nó đến một lời mà chỉ hỏi đến tên con và thốt ra vài lời kinh tởm cho một gia đình tuyệt tự mà đáng lẽ phải được thương cảm bằng thứ dục vọng riêng chung ấy. nhưng bất hạnh thay rằng không ai có thể thấy những núi tuyết như con để người ta có thể cứu rỗi mình. riêng cổ nó. cổ của con con. nó vẫn nõn nà như ngày nào. có lẽ nếu không phải nó đã chết, con đã bóp chết nó và cảm nhận cực khoái ấy một lần nữa. con sẽ bóp dần cho thứ ấy không còn là nó nữa mà chỉ là một đống mủ dịch đầy nhớt máu. cái ngày ấy trôi qua mau lắm. nhưng con chưa từng quên và chưa từng dám quên. làm sao người ta có thể tha thứ cho con nếu con quên đi cái đẹp trên đời? con sống trong cái đẹp. mỗi lần sống trong cái đẹp thì con lại bị dẫn ra một cuộc đời đầy tội lỗi. mỗi lần sống trong tội lỗi thì con lại bị dẫn ra một cuộc làm tình đầy tủi nhục – cô quạnh, một mình, trước mặt con con. mỗi lần sống trong tủi nhục con lại bị những chân núi tuyết đè nặng lên ngực không thể thở nổi. những lúc ấy con lại thủ dâm trong cô quạnh, Cha, chỉ để tự cứu lấy mình. nhưng con sẽ không bao giờ có cơ hội để làm việc ấy thêm một lần nào nữa, phải không Cha? thật may, con con đã chết. nó chết vùi dưới chân núi tuyết trắng xoá. con luôn luôn nhớ con chôn nó ở đấy. mẹ con thì con vứt đi đâu đấy như đúng nguyện vọng của bà. con dùng dao cứa vào cổ, tay, chân, gáy, những khớp mà có thể chia làm nhiều phần để bỏ vào một cái túi rồi con vứt đi đâu đấy như đúng nguyện vọng của bà. nhưng mẹ con tệ lắm, Cha. bà chưa từng về thăm con một lần. chưa từng. dù chỉ về với những núi tuyết. có lẽ mẹ con không đủ trắng và đủ đẹp để được quay về, phải không Cha? nó về với con hôm nay và đè lên ngực con hôm nay vì nó muốn con chạm vào nó một lần nữa. cái đẹp luôn như thế, phải không Cha? đến tận lúc ấy con con vẫn là một cái cổ nõn nà trắng đầy cảm thông cho người mẹ nhục tủi của nó. con khổ lắm. chắc con con đã thấy hết những lần con cặm cụi thủ dâm một mình trong cô quạnh. nên nó mới thương con như thế. nó nài nỉ con chạm vào cái cổ nó một lần nữa. một lần nữa. đè lên ngực con như thể nó chưa bao giờ chết. chưa bao giờ chết.”

 

“con có sai không khi mơ thấy những điều ấy hả Cha?”

 

“con có sai không khi cái đẹp chưa bao giờ đứng về phía những kẻ tủi khổ và tội nghiệt?”

 

“con còn mơ. con còn mơ thấy cha đang xử tội con trong lúc con đang thủ dâm một mình. Cha xử tội con ngay giữa lúc ấy: những núi tuyết đè nặng lên ngực, con con bò nhặng lên ngực và tên bác sĩ đứng cùng với Cha như thể một đôi nhân tình đang xử tử một kẻ thứ ba tội lỗi. Cha đã xử tội con như thể con có tội. Cha đã làm con xấu hổ hơn và nhục nhã hơn. con không thể ngừng thủ dâm, dù trong cô quạnh. và bây giờ Cha biết không, con đã thủ dâm trong cô quạnh và trong khi nghe Cha xử tội con như một con nai không biết làm gì ngoài tự cứu rỗi lấy mình bằng cách thủ dâm như thế. Cha đã xử tội một cuộc đời tủi nhục và khổ đau. Con nhớ Cha đã thay mặt Chúa để không bao giờ cho con một cơ hội được lên thiên đường và hầu hạ chúa. nhưng con nhận ra Cha chưa bao giờ thấy những núi tuyết như con từng thấy. Cha không thể cứu rỗi hay cảm thông cho ai vì con thấy Cha nhìn con thủ dâm như thể con có tội. Cha bảo con chỉ có quyền hầu hạ tên bác sĩ suốt cuộc đời này. ngay lúc ấy con đã nôn ra. Cha biết không. con đã nôn vào những núi tuyết đẹp rạng ngời ấy. vậy mà nó vẫn rạng ngời và đẹp đẽ ngay cả khi sống cùng bãi nôn tanh tưởi như thế. ngay lúc ấy con đã nôn ra. con không thể tưởng tượng nổi cả cuộc đời sẽ phải đi hầu hạ nhân tình của con gái con. có ai trên đời này đã trải nghiệm đủ những thứ đạo đức để có thể tha thứ cho điều này hả Cha? một cái đẹp đầy đáng thương khi không nhận được tình thương từ chính người nó yêu nhất. nó kể với con nó chỉ có thể lên đỉnh khi ngủ cùng tên bác sĩ. còn con chỉ có thể lên đỉnh trong cô quạnh sau khi đã ngủ cùng tên bác sĩ. vậy mà bây giờ Cha lại gắn cuộc đời con với tên bác sĩ ấy. thật tủi nhục khôn cùng. con đã nôn ngay sau khi nghĩ xong điều ấy. con không chịu đựng nổi điều ấy. nước trong người con rơi lã chã ở bất cứ nơi nào nó có thể rơi. có thể từ hốc mắt. nhưng cũng có thể từ âm đạo vì con đã lên đỉnh sau hàng giờ tự thủ dâm – nhưng không thể nào tìm thấy cực khoái. rồi Cha đi ra ngoài với tên bác sĩ và để con – một lần nữa – tự thủ dâm trong cô quạnh với những núi tuyết tanh tưởi và đứa con con. Cha không nói gì đến con con mà chỉ quan tâm để xử tội con. thật tội nghiệp. mẹ con chưa về thăm con chỉ một lần. bà ta trách con đã vứt bà ta đi đâu đấy dù đúng thế, nguyện vọng mẹ con là như vậy. con còn cẩn thận xé xác mẹ con ra kẻo kền kền sẽ ăn nó thay vì mẹ con được hoà với thiên nhiên đất trời rồi trở về với chúa. Cha xử tội con như thể con là một người có tội. một tội lỗi tày đình. con hỏi Cha thì cha chỉ bảo cha nhân danh đấng tối cao. con hỏi ai là đấng tối cao thì cha quay đi nhìn tên bác sĩ. con hỏi tên bác sĩ thì hắn bảo hắn không biết một tí gì, hắn đến đây để chữa bệnh cho con vì con đang nằm mơ nhiều quá. con vẫn không biết đấng tối cao là ai. Cha chưa từng kể cho con về về người ấy. con đã giết người. con không thể thay đổi điều ấy. nhưng con cũng đẻ. con không thể thay đổi điều ấy. mọi thứ đã hoà nhau. nhưng Cha vẫn xử tội con như thể chưa bao giờ nhìn thấy những sinh linh con cho ra đời. đứa con con là ngoại lệ. nó phải chết vì định mệnh của nó là như thế. nó quá đẹp. Cha hiểu không? Nó quá đẹp để sống và cũng quá đẹp để được làm con con. Cha hiểu không? nó sẽ cướp lấy cuộc đời con. tất thảy. không chừa lại một chút gì cho con được sống. con không thể để điều ấy xảy ra nên con đã giết nó. nhưng con không thể. Cha hiểu không? Nó quá đẹp. nó quá đẹp. như thể nó chưa bao giờ có thật ở trên đời. nhưng nó có thật. đáng tiếc là nó đã có thật. cái đẹp chưa bao giờ đau đớn hơn cái đẹp đã từng có thật, phải không Cha? thú thực con chưa bao giờ muốn giết nó. ngay ngày hôm ấy, ngày X. con đã trông thấy chiếc cổ ấy và con chỉ muốn chạm vào thử. con không còn gọi được tên con khi đứng trước cái đẹp lạ lùng ấy. nó trắng hơn tất thảy những đêm trăng mùa hạ con từng thấy. và khi chạm vào thì mọi thứ đều thay đổi. mọi thứ đều thay đổi. Cha biết đấy. phụ nữ như con là một giống loài nhạy cảm đến kỳ lạ. không gì kỳ lạ bằng một người phụ nữ. con không hiểu sao khi mới chạm vào cổ nó con đã biết chắc con sẽ lên đỉnh với nó. lạ thật. rồi con ấn sâu hơn. tay con bóp mạnh hơn và tên bác sĩ hiện ra rồi hôn con ngấu nghiến. chính hắn làm con bối rối trong ngày X và 100 ngày sau ngày hôm ấy. con vẫn luôn không biết con đã tuôn trào từ âm đạo khi tên bác sĩ bất thình lình hiện ra hay con đã tuôn trào từ hốc mắt khi đứa con con đỏ ửng lên rồi chết mà không ré nổi một câu nào hay ngược lại? con tuôn trào từ âm đạo vì con con và từ hốc mắt vì con biết tên bác sĩ chưa bao giờ rời khỏi con dù chỉ một giây phút nào đó. không hiểu sao con lại nghĩ đến tên bác sĩ. hoặc hắn luôn ở đâu đấy trong ký ức con và chỉ trực chờ để trào ra quan hệ với con và con con. nhưng chưa một lần khiến con có thể trực trào dù hắn vẫn luôn ở đấy.”

 

 

24.

“lịch sử của con. con không thể nhớ nổi lịch sử của con vì dường như nó đã trôi vào một miền thời gian thăm thẳm và vô tận. những huyễn tưởng về hạnh-phúc, hạnh phúc ngay ở thời điểm hiện tại khiến con trở thành một con bé luôn ngao ngáo ảo ảo về hạnh-phúc, cha biết không? sẽ ra sao nếu con chỉ thấy tên bác sĩ mà không thể thấy tình yêu từ tên bác sĩ? con nhận ra con chưa bao giờ bị ai-cái gì phản bội. chỉ là con ảo tưởng. mọi ảo tưởng đã phản bội con như cái cách con đã phản bội niềm ham sống. như cái cách tên bác sĩ đã-phản-bội con để ngủ với con gái con hoặc hắn chưa từng như thế: hắn chỉ ngủ với con vì hắn thích con gái con, đương nhiên, hắn sẽ thích tất cả những gì thuộc về đứa con gái ấy, bao gồm cả con. nhưng điều này không đúng, phải không cha? Đứa con gái, lẽ ra, nó phải thuộc về con chứ không phải con sẽ thuộc về nó. sẽ ra sao nếu con thấy muôn vàn ngọn tuyết trắng nhưng không ngọn nào – con nhắc lại, nhỏ nhẹ, không ngọn tuyết nào sẽ rơi vì sự ra đi của con hả Cha? những ngọn núi sừng sững phô ra vẻ rạng rỡ cho muôn loài – trừ con? nó đã loại con ra khỏi “muôn loài” vì không biết xếp con vào loài nào cho phải? con nên ở loài nào hả Cha? một loài không chứa đựng một chút gì lịch sử, không chứa đựng bất-kỳ-ký-ức nào của nhau? loài nào hả cha? vì ngực con ở dưới chân núi và con sẽ mãi mãi chết ngạt dưới chân núi tuyết. liệu người ta sẽ tha thứ cho con như cái cách con đã tha thứ cho chính mình không cha? rằng chính thân xác mục ruỗng, nhớt máu, tanh tưởi, và quan trọng hơn, con nhắc lại, nhỏ nhẹ: Không lịch sử. nó đã làm vấy bẩn một điều đẹp đẽ đã tồn tại ngàn đời nay mà chưa ai thấy bao giờ. rồi người ta phát hoảng khi thấy một cái xác trống rỗng đã chết thối ở đấy, hôi thối. con phát nhục mất. nhưng ai sẽ tha thứ cho con dù con không hề có tội hả cha? con luôn truy cầu sự tha thứ như thể mọi lịch sử thuộc về con chứ chưa từng là của ai khác. những núi tuyết đã ở trên người con và nó đã mãi ở đấy. một đứa trẻ ba mươi sáu tuổi, đầy đáng thương và cô độc khi phải thủ dâm lặng lẽ ở đó, cơ thể rỉ nước từng giờ ở đó, chẳng lẽ cha không thấu được nỗi cô đơn ấy? sẽ ra sao nếu từ giữa hai đùi con là hàng vạn đứa con gái khác nhưng rồi không một đứa nào – con nhắc lại, nhỏ nhẹ, con không dám nói to, những thiên đường sẽ bay đi mất. rằng không một đứa nào sẽ ở lại với con mà luôn là cạnh bên tên bác sĩ và giao hoan với hắn, thay con, hả cha? sẽ ra sao nếu trong niềm tin con luôn tồn tại một cái tên: jesus và giờ đây hình ảnh của hắn – vâng, là chính cha, chưa bao giờ đứng về phía những kẻ tủi nhục và căm hờn mà chỉ moi-móc con ra và xử tội như thể mọi điều vinh nhục đều là cha gánh chịu, chứ không phải con? hả cha? lịch sử của con là những thiên đường đã cũ. những thiên đường đã cũ. thiên đường chưa bao giờ có thật. còn cái cũ thì đã lùi xa. lịch sử của con, lịch sử của con là những quá khứ chưa bao giờ có thật. chưa bao giờ có thật, phải không cha? một thiên đường không có thật đáng nhục hơn một quá khứ không có thật. một quá khứ không có thật đáng hận hơn một thiên đường không có thật. con không thể hiểu nổi thế giới, dù con muốn hiểu, nhưng không thể. hoặc con không có quyền làm như thế. mọi dáng vẻ hạnh phúc của con dường như đều chỉ là ảo tưởng. những ảo tưởng bao giờ cũng thế. bao giờ cũng biến mất nhanh như thế. con nhớ lại ngày tên bác sĩ nói yêu con. hoặc cái ngày con đã ảo tưởng tên bác sĩ nói yêu con, ngày hôm ấy con đã vui cho cả một cuộc đời tủi nhục còn lại. lúc ấy, thiên đường chưa bao giờ là giả dối. và nếu là giả dối, con sẽ làm mọi cách để nó có thật. mọi cách. con nhớ lại ngày đứa con con chào đời đỏ hỏn giữa hai đùi con đầy máu và âm đạo con rách toác, không có một vẻ gì sung sướng giống như hôm tên bác sĩ đưa vào trong. con nhớ lại ngày con đã chạm khẽ lên cái cổ trắng ngần ngẫn của con con và nó đỏ ửng trong vòng tay con rồi tắt ngấm. con đã ảo tưởng về một thiên đường có thật. con đã cố gắng hết sức tưởng tượng của một đứa trẻ ba mươi sáu tuổi để mường tượng ta mọi thứ sẽ-có ở thiên đường: tình yêu của tên bác sĩ, cái cổ trắng nõn, những đỉnh núi tuyết. nhưng không cái gì ở thiên đường là sẽ-có. thiên đường chỉ là mọi điều phủ định, một lịch sử chỉ có không và không và không và không.”

 

 

25.

 

“con sẽ không bao giờ tìm ra câu trả lời rằng nếu con cứ huyên thuyên về cuộc đời mình như thể con đã biết toàn bộ những thiên đường mù.”

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Articles by Huy Nguyên

Comments


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)