Home » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Độc Thoại về Một Cái Chết Rực Rỡ//Monologue of a Lively Death (kỳ cuối)

0 comment ♦ 7.01.2026

Serendipity Liche

 

 

46.

 

Lẽ ra anh nên giết em vào hôm ấy. Anh biết không?

 

Lẽ ra, em chưa từng có quyền được sống trên đời này.

 

 

47. 

mọi sự đã đổ ập vào em từ ngày hôm ấy, anh biết không? anh đã yêu em và yêu thương cả đứa con gái tội nghiệt của em. anh hiểu không? anh chưa bao giờ hiểu. anh đã yêu cùng lúc cả hai thế hệ. những con thiên di không bao giờ cho phép điều ấy. anh hiểu không? anh chỉ được chọn một – em, hoặc, nó. em chưa bao giờ. anh hiểu không? chưa bao giờ muốn đẩy máu mủ của mình sang phía bên kia của mình. anh có hiểu không? điều ấy thật đau đớn và nhục nhã, ít nhất, với một người đã ban tạo ra một cục đỏ hỏn từ giữa hai đùi này. em nhớ lắm, lúc ấy nó đỏ hỏn và trắng hớn. nó chưa bao giờ có thật trên đời này. vậy mà anh lại đem lòng si mê đầy dục tính với một thứ trắng trẻo và thanh khiết như thế. chính anh. anh là tội đồ. những con thiên di không biết. chúng không biết. chúng sẽ đẩy mọi tội trạng lên người em và oán hận em, mắc mớ cuộc đời em vào một lịch sử ngu ngốc đẩy mỉa mai như những thế hệ của chúng. em muốn sống. em biết thế. em đã! rất muốn sống. em chưa bao giờ muốn chết. nhưng chính những con thiên di đã cắp định mệnh em rồi để lên đỉnh núi tuyết và bảo lịch sử đừng bao giờ chảy qua một chút gì ở người đàn bà. anh chỉ được chọn một, và anh chưa bao giờ chọn em, dù chính hôm ấy, anh đã bảo anh sẽ cứu em và ngay sau đó anh hôn em, đúng không? anh đã hôn em và làm tình với em, để em đã cho ra từ giữa cơ thể một điều gì ấm nóng và trắng muốt. chính anh. anh mới là tội đồ. cái chết của em, anh biết đấy, sẽ không ai tha thứ cho một cái chết đầy hởm lợm loè đời như thế. nhưng anh hiểu không? em chỉ cần anh hiểu, rằng em đã chết vì anh. vì anh. em đã lý giải được mọi thứ. từ cái ngày anh làm tình với con bé trên chiếc xe tang ấy, em đã hiểu ra mọi điều. sao anh có thể vấy nhục những thế hệ của em như thế? em nhìn thấy lũ thiên di thật đẹp và, ác độc làm sao, chúng luôn đâm sầm vào chết ở bầu trời tokyo, chỉ vì có em ở đó. chỉ vì có em ở tokyo.

 

Lẽ ra em chưa bao giờ muốn chết.

 

lẽ ra, em chưa bao giờ muốn chết.

 

 

 48.

một ngày tháng 7, tokyo không có gì ngoài tuyết và những tiếng bíp bíp. có lẽ em sẽ chết ngay bây giờ. em đã nghe thấy những tiếng bíp bíp bíp bíp. đừng dối gạt em thêm bất cứ lần nào. đừng bao giờ dối gạt em thêm bất cứ lần nào nữa. em biết rồi đây em sẽ được gặp cái chết, chỉ là anh không đủ can đảm, đúng không?

 

 

49.

 mọi cái chết đều được thêu dệt như thế, Cha hiểu không? cái chết chỉ là ảo tưởng về những thiên đường. con không ảo tưởng, chỉ có Chúa. con chưa bao giờ mơ về những thiên đường. lạ thật. con tin vào chúa nhưng vẫn không thể thấy những thiên đường. chưa bao giờ. cánh thiên di luôn gợi cho con về một thiên đường trắng muốt, thanh khiết và không bao giờ có thực. không bao giờ, cha hiểu không? con đã đi, đã từng đi đầu non cuối bể, tìm và tìm, nhưng những thiên đường chỉ mấp máy trên đầu môi rồi chợt tắt, chỉ mấp máy trong những giấc mơ rồi vụt tắt. tất cả những gì con thấy chỉ là cái chết, cái chết của con, con gái con, và từng đàn từng đàn thiên di đẫm máu. nếu cái chết, giả sử, là một thiên đường, con sẽ nhục lắm vì niềm tin con bị phản bội. con đã đi đầu non cuối bể, chỉ để tìm ra một thứ gì đã hiển hiện trước mắt. cha hiểu không, con sẽ nhục lắm! nhưng con biết làm gì bây giờ, hả cha, khi những thiên đường vốn dĩ chưa bao giờ hiện diện trên cõi đời này?

 

      chưa một lần nào cha đáp lại con. tokyo chỉ có tuyết, tiếng bíp bíp bíp bíp và âm thânh xoành xoạch từ cánh những con thiên di. cha đã để con, cha đã quyết định thế: trơ mắt nhìn một người đàn bà chết – từng giây một, trong cô quạnh và im lặng. cha hiểu không? con không thể oán trách cha, hay chúa. con không thể. vì niềm tin duy nhất của con, để con biết con vẫn đang ở đây, vẫn nhìn thấy lũ thiên di ngày ngày, chính là cha. có thể, cha là người đàn ông duy nhất trong đời con không thể yêu và quan hệ tình dục, nhưng cuối cùng, niềm tin duy nhất con đã gửi gắm lên cha. nhưng cha đã phản bội con. thật nhục nhã và đau đớn. cha đáp lại niềm tin con bằng sự im lặng đầy chết chóc. cha đã đẩy con vào những thiên đường câm lặng, những câu hỏi, những núi tuyết, những ảo mộng về cuộc đời này. con chưa bao giờ có một lời nào thích đáng. thứ lỗi cho con. con đã-bị phản bội quá nhiều. con yêu cái chết như thể đằng sau cái chết, sẽ là một chốn ấm êm và không còn bất k con thiên di nào lởn vởn trên bầu trời. con yêu cái chết như thể con đã sống đủ nhiều và có đủ mọi thứ. con – sẵn sàng ra đi. nhưng không phải. con không có một chút gì làm tin trên đường đến bên kia sự sống. con đã yêu và đã tin vào một tình yêu lầm lỡ và mù dở. không có gì có thực. những trận tuyết ở tokyo vẫn trắng trời như thể kể cả con có chết đi, tuyết vẫn rơi và đàn thiên di vẫn chết. cái chết không bao giờ quay sự sống về số 0, cha có biết không? không bao giờ. cái chết chỉ khiến lịch sử thôi không chảy nữa. ký ức thôi không chảy nữa. nước trên người con, dù ở mắt hay âm đạo cũng sẽ thôi không chảy nữa. chỉ vậy thôi. nhưng lịch sử đã thôi chảy qua con kể từ ngày con con còn đỏ hỏn, trắng ngần như tuyết. con đã chết ngay cả khi con đang sống và sinh thành sự sống, cha hiểu không? những thế hệ ngu ngốc mai sau sẽ kể lại cho con cháu chúng, rằng đã có một người đàn bà – một người đàn bà trơ trọi trên đỉnh núi tuyết, cô đơn, tin vào những thiên đường, tin vào cái chết, nằm trơ trọi như một con gián co quắp giữa trời lạnh giá, thủ dâm và rỉ rất nhiều nước. đấy là cội nguồn. cội nguồn của thế hệ mai sau, đầy ngu ngốc và ảo tưởng. lịch sử không thay đổi được gì, chúng chỉ chảy qua những thế hệ, ngu ngốc và ảo tưởng.

 

     

50.

 truyền thuyết về người đàn bà chưa bao giờ thôi rơi trong những đêm mùa đông, lênh láng một góc lịch sử của tokyo năm ấy. truyền thuyết kể với tôi rằng bà ta đã chết. chết hẳn, sau những cơn mê man và mộng mị về những thiên đường. những thiên đường đã kinh tởm một tồn tại như thế. chúa không đủ đạo đức để tha thứ cho một con chiên không ngoan đạo. một con chiên đã phạm phải quá nhiều lỗi lầm, ăn quá nhiều trái cấm và quan hệ với quá nhiều adam chỉ để được chết. chúa không đủ đạo đức. tôi cũng không đủ đạo đức. chiếc blouse trắng chỉ là một thứ nguỵ tạo. một thiên đường nguỵ tạo bởi chúa. người đàn bà đã sống và chết như thế.

 

nhưng tôi vẫn nhớ một người. một người. nếu ký ức chưa bao giờ phản bội lại tôi trong một phần trăm huyễn tưởng.

 

tuyết vẫn rơi và những đàn thiên di, sau này, vẫn đâm sầm vào cửa sổ và chết. không ai có thể kháng lại định mệnh rằng chúng sinh ra chỉ để làm tình và chết.

 

hà nội, 29/10/2025,

huy nguyên.

 

 

 

 

 

 

Articles by Huy Nguyên

Comments


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)