Home » Author

Articles by Huy Nguyên

Độc Thoại về Một Cái Chết Rực Rỡ//Monologue of a Lively Death (kỳ cuối)

7.01.2026

Serendipity Liche
 
 
46.
 
Lẽ ra anh nên giết em vào hôm ấy. Anh biết không?
 
Lẽ ra, em chưa từng có quyền được sống trên đời này.
 
 
47. 
mọi sự đã đổ ập vào em từ ngày hôm ấy, …

Độc Thoại về Một Cái Chết Rực Rỡ//Monologue of a Lively Death (kỳ vii)

26.12.2025

thế còn đàn bà? đàn bà có được chết trong những thiên đường hay không? chỉ có chúa mới biết. nhưng chúa luôn luôn bận bịu với một đống giấy tờ và một đống lời cầu nguyện. không đếm xuể. những thiên đường luôn hiện ra như một vẻ hào quang

rồi vụt tắt trong sự mù quáng đầy triết học:

Độc Thoại về Một Cái Chết Rực Rỡ//Monologue of a Lively Death (kỳ vi)

17.12.2025

    “con tìm mọi cách để có một ngôn ngữ hoặc một văn hoá. của riêng con cũng được, của một – loài nào đấy cũng được, của bất kỳ ai cũng được. không còn quan trọng nữa. nhưng ít nhất, con cần một ngôn ngữ và văn hoá. con không thể hiểu nổi cái chết đẹp ra sao nếu không có một thứ ngôn ngữ nào đó, phải không?

Độc Thoại về Một Cái Chết Rực Rỡ / Monologue of a Lively Death (kỳ V)

9.12.2025

 
21.
 
         ngày X,
 
         “mua cho nó một bó hoa”
 
         “trẻ con thích kẹo”
 
         “không ai đặt kẹo lên một nấm mồ”
 
    …

Độc Thoại về Một Cái Chết Rực Rỡ/ Monologue of a Lively Death (kỳ iv)

4.12.2025

tôi không cần bất kỳ một tên đàn ông nào để có thể khiến tôi lên đỉnh. đàn bà cũng có thể (như cách mẹ tôi đang làm với tôi đây). một tên giết người cũng có thể. nhưng hình như không phải. càng lúc cảm giác ấy càng sai. cổ tôi bắt đầu đỏ ửng thay vì trắng nõn nà như thể âm đạo người đàn bà lúc chưa từng gặp tên bác sĩ. tôi bắt đầu khó thở thay vì cảm thấy dồn dập như cái đêm quan hệ với tên bác sĩ khi người đàn bà đang chết. càng lúc cảm giác ấy càng sai. càng lúc càng sai. càng lúc càng sai. càng lúc càng sai.

Độc thoại về một cái chết rực rỡ/monologue of a lively death (iii)

25.11.2025

mùa xuân 1971. tôi không biết có phải mùa xuân không vì tôi chỉ đoán thế. tôi buồn nôn từ sau lần quan hệ với gã đàn ông trên chiếc xe tang trắng hếu bệch bạc ấy.

“người đàn bà không còn gì.”

tôi chỉ nhớ thế.

“không còn gì”

người đàn bà trên di ảnh không còn chút gì trong tôi. dù trước đó. tôi chắc chắn. bà ta từng để lại nhiều thứ. sau khi chúng tôi làm tình. mỗi lần. lần nào cũng như lần nào. mọi lần đều như cái lần đầu tiên ấy. một thân thể béo ị và gợi cảm, và một đôi môi anh đào mà tôi nghĩ nó có thể hôn bất kỳ người đàn ông nào khác giống hệt tôi và lên đỉnh cũng giống hệt lần bà ta làm với tôi. người đàn bà luôn thủ dâm sau mỗi lần như thế. tôi nhận ra điều ấy.

độc thoại về một cái chết rực rỡ/monologue of a lively death (II)

17.11.2025

 

 
6.
 
            mùa đông 1970. hà nội. xe tang trắng xoá những hoa văn cổ lỗ sĩ. một cái chết. một cái chết trắng xoá. những ký ức xào xạo. tôi cố không nhìn vào trong …

độc thoại về một cái chết rực rỡ/monologue of a lively death (I)

11.11.2025

người đàn bà trẻ măng. trong ký ức của tôi. tôi cất người đàn bà này chỗ nào nhỉ? tôi chưa từng lục tìm trong những mảnh vụn còn sót lại trong những ngăn kéo âm ẩm mông mốc sộc lên một mùi ngai ngái khiến tôi hơi buồn nôn. những ký ức mà tôi chỉ đoán thế. nếu ký ức chưa bao giờ phản bội lại tôi trong bất kỳ cuộc đời nào đi chăng nữa. nếu ký ức luôn là cái gì khiến người ta được tồn tại như thể người ta vẫn tồn tại ở đấy.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)