GIỌT TÌNH CỦA NOÃN- tranh Trần Thị NgH. Sơn dầu trên vải bố, 70cm x 80cm
“Suspended Desire explores the endurance of queer love and creation. While external forces may leave our desires suspended or …
Tất cả những lời khai của mười chín lần “làm việc” đều đúng sự thật và giống nhau từng câu từng chữ. K dám chắc những chỗ xuống hàng cũng giống nhau. Gian dối chỗ nào.
Ở đó sẽ có những thành phố và núi non
như hiện nay,
và những đạo quân bọc thép
diễu hành qua những quảng trường vắng hoe
Anh quay lại chào từ giã cô Hiệu trưởng và các cô giáo. Khi anh đến cửa, cô giáo đeo kính bước tới, giọng nhẹ như gió:
– Đại úy… thật sự không nhận ra em sao?
Tháng Tư đi qua như một lưỡi dao.
Mùa hè năm 1975, trong công viên có nhiều cây cao bóng mát trước dinh Độc Lập về phía nhà thờ Đức Bà, tôi gặp một người đàn ông áo quần rách rưới, ngồi trên băng ghế đá.
Nhiều năm sau, người ta vẫn thấy một ông già ngồi vá lưới ở mép biển, ngay cái khoảng đất nhỏ xíu còn sót lại giữa những dãy resort sáng choang như ban ngày. Ánh đèn đổ xuống mặt nước lấp loáng mà lạnh. Khách du lịch đi ngang cười nói rộn ràng, đưa máy lên chụp lia lịa như sợ lỡ mất một khoảnh khắc “chân thật”.
Anh đứng im, thở một hơi dài. Âm vang tiếng súng như còn vọng trong tai. Anh nghĩ đến cha mẹ, vợ con của những kẻ chết chìm. Nỗi đau của họ bao giờ mới nguôi? Vì đâu mà phải vào Nam để chết?
“Tao quyết rồi. Lớn lên tao sẽ làm quan lớn, tao sẽ giải quyết những vấn đề này chóng thôi. Bố tao nói chỉ cần tao giữ mình cho tốt, còn lại bố sẽ lo.”
Thư viện xây bằng gạch đỏ nằm ở cuối con dốc, nép mình dưới những tán cây trụi lá của mùa đông Chicago. Bên ngoài, cái lạnh hanh khô thấm qua lớp áo như muốn …
Biên bước chậm lại khi thoáng nghe tiếng khóc tỉ tê phát ra từ một ngôi nhà có người phụ nữ đang ngồi trước một quan tài, cạnh đó là vài đứa trẻ đang cười nói vô tư với những trò chơi nào đó. Khuôn mặt người góa phụ xanh xao, mệt mỏi.
Tôi hai mươi tuổi
tin rằng mình đặc biệt
cách một cơn mưa tin
mình là nguyên nhân cơn lụt
(Chiều) Nay rồi mình cũng già
(Giọt) Đời tôi như giọt mưa không lời
(Rơi) Ngang phố nhỏ ngậm ngùi
Trong tiệm sửa đồng hồ của ông, không có phút nào hoàn toàn yên ắng. Nhất là những khi vắng khách, tiếng tích tắc của hàng chục chiếc đồng hồ râm ran như tiếng côn …
Chương 5
Trục Bắc Đảo – Hải Tặc
Võ Bằng trao công điện cho Hạm phó Tiến vừa bước vào:
– Anh định vị tọa độ, cho biết cách chiến hạm bao xa.
Tiến bước nhanh đến bàn hải …
… đời sống của văn chương nhiều khi dài hơn tuổi thọ của những biến cố chính trị. Việc Women Without Men xuất hiện trong danh sách dài của International Booker Prize gần bốn mươi năm sau ngày ra đời cho thấy một tác phẩm có thể tiếp tục được đọc lại trong những hoàn cảnh lịch sử hoàn toàn khác.
không phải một cáo phó
mà chỉ là lời hỏi thăm
“Chú có khoẻ không?”
làm tôi biến sắc.
chẳng thể lật trang sử lệch
khi phố thị hằng năm
đóng mộc thống nhất
văng tóe rù rì phân cực
giấc mơ rất thật – không chút nghi ngờ
mùi trái cây lạ lẫn trong mùi chay tịnh
con cá tai tượng quẫy đuôi nắc nẻ cười
Người đọc lý tưởng là một người viết không viết. Khi còn trẻ, tôi đọc sách. Nhà tôi có một tủ sách lớn. Đó là tài sản duy nhất tôi có thời thơ ấu. Kỳ lạ thay trong làng quê, nơi có nhiều ngôi nhà bỏ hoang, chỉ còn phụ nữ và trẻ con vì thanh niên phải đi lính cộng hòa hay nhảy bưng, trong buổi trưa vắng chỉ có tiếng gà gáy…
Trong dụ cấm đạo Mậu Thân, vua Tự Đức khe khắt với giáo sĩ người Âu (xử tử trôi sông), nhưng nhân nhượng với các thày tu người Việt và cho họ một lối thoát. Riêng với những con chiên người Việt, vua thường biện hộ cho họ trước triều đình rằng: dân chúng dốt nát không biết gì, bị dụ dỗ theo đạo, chỉ cần cách ly họ với cha cố là đủ.
Hai năm ở bờ, liệu thân thể anh còn quen sóng gió. Anh nâng ống dòm. Hòn Đốc đang lờ mờ hiện. Mười sáu đảo nhỏ còn ẩn đâu đó. Anh nhìn các bãi cạn trên hải đồ. Rồi nhìn xuống biển. Nước trong vắt. Những rạn san hô xa xa như những vết loang mực màu.
Viết văn đã khó, phải đọc rất nhiều, vừa đọc vừa học vừa bắt chước, đọc sách, thấy mình dốt đã đành, đến lúc luyện viết, đụng đâu cũng của người này người kia, cái …
Đây là khoảng cách thật sự giữa hai người. Không phải khoảng cách địa lý. Là khoảng cách giữa người ngủ được và người không ngủ được.
Chúng ta đã nhìn lại 50 năm văn học hải ngoại một cách tổng quát. Muốn hiểu rõ hơn, cần đi vào nội dung, các thể loại văn chương và hiện tượng văn học, cũng như nhìn lại các giai đoạn sinh hoạt và phát triển. Nền văn học đó hiện đại hóa như thế nào? Đâu là những ảnh hưởng và đã giải quyết những chuyện ngoại thuộc rồi hội nhập ra sao cũng như đã làm mới văn chương đến đâu?
Hôm nay, ngày đầu tiên nước Mỹ chuyển sang giờ mùa hè của năm 2026. Bầu trời California cao và trong, một thứ màu xanh có vẻ như vừa được gột rửa qua những cơn …
Đã có lúc, mỗi ngày của tôi là một mong chờ. Tôi chờ, tôi đợi những cái lạ, cái mới để từ đó có kỷ niệm mà viết lên sổ đời. Đợi một người bạn nay mai sẽ thành tri kỷ. Chờ một bóng nữ quyến rũ khiến tim cốt tả tơi. Đợi một chuyến đi. Chờ một cố sự làm đảo điên số phận.
Milk daily
Baby food
The tooth fairy
Đổ máu đầu năm
Chỉ bọn can đảm
Dẹp bao lì xì
mùa Xuân với những cơn hứng tình kiểu cổ
may là vẫn còn đang chiếm ưu thế
đã ngăn âm mưu của những con robot
rót ra từ bộ ấm chén từng dòng lịch sử đỏ lừ.
New Comments