Tháng Bảy là tháng giữa mùa hè ở Bắc Bán Cầu. Nước Mỹ, Canada và Mexico đang cùng cả thế giới hâm mộ môn bóng tròn sôi động hẳn lên với các trận đấu một …
Read the full story »
Cũng chỉ là một giòng sông. Cũng chỉ là một chiếc cầu. Cũ-kỹ. Như thường. Nhưng nơi đây đã mang một ý nghĩa, một kỷ-niệm rõ-rệt. Có nhiều lúc tôi tự hỏi tại sao chỗ …
Tên nó cũng phải có dấu nặng như tên tôi. “Nguyện”? Nếu “Nguyện” là mong ước, thì “Vịnh” là biề̉u tượng để so sánh qua ngôn ngữ của thơ — Vịnh là the process of affiliation giữa hình ảnh và ngôn ngữ. Vịnh nối hình ảnh của ngôn ngữ với vật thể. Có lẽ tôi chỉ muốn thằng bé ốm thương hàn trong ký ức của tôi mang tên Vịnh chứ không thề là Vinh hay Vĩnh
Thảo Trường vĩnh biệt chúng ta ở tuổi 74 với 14 tác phẩm xuất bản tại Việt Nam và 8 ở Hoa Kỳ. Không phải với số lượng tác phẩm như vậy, hay việc ông bị tù đày 17 năm (không có bản án), từ Nam ra Bắc khiến tên tuổi Thảo Trường nổi tiếng trên văn đàn, mà hơn hết, ngay từ những tác phẩm đầu tay và cách ông chọn lựa thái độ và trách nhiệm của người cầm bút…
Lại ngồi trước máy chữ, mười ngón tay sẵn sàng thể hiện những ý nghĩ đã xáo trộn trong anh hơn 5 năm nay. Từ ngày anh ra khỏi nhà thương về nằm trong căn …
Ðó là hoàn cảnh chung cho các nhà văn Âu Châu và Pháp nói riêng trong thời kỳ chiến tranh và hậu chiến vừa rồi. Ðó cũng là hoàn cảnh của một số nhà văn …
Ông gần gũi với các nhóm trí thức độc lập Hành Trình và Trình Bày, đặt lại vấn đề chiến tranh, mong chiến tranh chóng chấm dứt trong công lý, tình thương và hòa giải. Khuynh hướng này được diễn tả qua những truyện nổi tiếng: Người Đàn Bà Mang Thai Trên Kinh Đồng Tháp, 1964, đã được dịch ra tiếng Pháp trên tuần báo công giáo Témoignage Chrétien, phổ biến trên cả thế giới,
Chép nguyệch ngoạc những câu thơ Đinh Hùng lên đầu trang giấy trắng của cuốn tập Kinh tế Chính trị Mác-Lê-Nin, và nhớ vu vơ. Buổi học thứ mấy mươi rồi, vẫn chưa học được gì. Cũng buồn; nên buồn lắm chứ, khi mà đám bạn cùng lớp, ngồi chật ních giảng đường đang tiếp thu một cách khẩn trương và chắc chắn tư tưởng mới; họ sắp thành con người mới cả rồi! Mình chậm chạp đi dần đến chỗ thoái hóa và sẽ bị bánh xe lịch sử nghiền nát mất thôi.
Chợt người đàn bà sực nhớ ra mình. Người đàn bà sực nhớ tới cái nông nỗi hiện giờ của mình. Nó nằm trong bụng đó. Nó đã là một sự thực trong đó. Bà ta không còn nghi ngờ gì nữa, không còn hy vọng gì không phải là nó nữa.
Người đàn ông khựng người lại, đứng im như tượng bên lối đi cũ, mặt rắn lại. Hắn cũng đứng lại sững sờ nhìn, và đoán biết một phần nào cái tình huống đó. Nhưng hắn vẫn lần mò hỏi han vài nhân viên phi cảng, và được biết đấy là đoàn người Việt Nam được hay bị “xuất cảng lao động” sang Đông Âu.
4 tháng 9 năm 2010
LTS. Để tưởng nhớ nhà văn Thảo Trường vừa qua đời, chúng tôi mời quý độc giả theo dõi buổi trò chuyện giữa ông với Phạm Phú Minh vào ngày 4 …
Bài viết này giới hạn trong ba tác phẩm ông viết tại hải ngoại. Với ba tác phẩm này, người đọc cũng nắm bắt được những khác biệt khá rõ ràng trong vùng chữ nghĩa của Thảo Trường sau hai mươi năm ngưng viết.
Nhan đề một tập thơ mới của nhà thơ Trần Mộng Tú, Thơ Trong Tay Áo, một tập thơ song ngữ Việt-Anh, phát hành năm 2025, được ra mắt trong không gian một căn phòng …
Tôn thường đeo một cái túi vải nhỏ bằng hai đốt ngón tay bên trong đựng một cái mật người khô teo. Tôn tin là nhờ có cái mật người này mà anh ta sẽ không bị chết bắn. Tôn có nó từ bảy năm nay. Chính Tôn mổ bụng moi lấy ra của một chú du kích. Tôn đã dùng bùa ngải để chiếc mật linh thiêng bảo vệ mạng sống cho Tôn
Văn học VNHN, ngược lại, được khởi dựng bởi những con người sống trong một tâm thế khác. Những con người sống trên đất khách, với tâm trạng xa nhà, pha lẫn buồn đau, giận uất, ít nhất trong giai đoạn đầu. Sau đó, với sự sống đã ổn định, tâm hồn ngoài cái khắc khoải cũ, đã bắt đầu tiến đến tâm trạng làm quen, hoà nhập ở một mức độ nào đó vào cái mới, để sống còn và phát triển…
tôi nói quả thận của tôi là một nỗi phiền muộn
nhưng cô gái làm massage không thể xoa bóp vào một nơi sâu thẳm như thế
Với tôi, sống hay viết thì cũng vậy. Viết là một dạng sống. Và sống, nhìn một cách nào đó, cũng là một dạng viết. Tôi viết nên tôi trong sự sống mình. Và tôi đã sống, và viết, quấn quyện, hoà lưu, với chính mình như thế.
Dù bức tường phân biệt chủng tộc của họ
Dù các chốt kiểm soát của họ
Tôi cứ tự hỏi,
Tại sao mình vẫn ở đây?
Tôi nghĩ điều khiến tôi cảm thấy buồn về những cô gái tôi từng biết đã già đi, là vì điều đó buộc tôi, lại một lần nữa, phải thừa nhận rằng những giấc mơ thời trai trẻ của mình đã mãi mãi không còn nữa. Cái chết của một giấc mơ, theo cách nào đó, có thể còn buồn hơn cái chết của một sinh vật nữa.
Các ngăn trí nhớ của chúng ta dành cho những tác giả văn chương, âm nhạc hay hội hoạ thường có nhiều mức độ khác nhau. Có những tác giả chúng ta biết rất rõ, …
Miện nhớ lại trận đánh cuối cùng của đời mình – trận đánh đã làm chấn động dư luận một thời. Riêng Miện trận đánh đó đã làm Miện mất đi một chân phải. Miện cúi xuống đưa tau mần mò cái đầu gối cụt lủn đỏ hoe. Miện nhếch mép cười, lầm bầm:
– Mẹ cóc, thằng nào nó tỉa mình mà độc quá.
Nhưng mà phàm nuôi chim hoặc là để nghe tiếng hót hoặc là để ngắm nhìn màu lông sặc sỡ tỉ như thưởng thức âm nhạc và hội họa vậy. Dưới nhãn quan “điên khùng” của loài người thì chim có hai cái đẹp: âm thanh và sắc màu. Đằng này anh lại đi chăm sóc một lũ chim câm. Còn lông lá thì, xin lỗi anh cứ như áo tơi chằm lá đã qua ba bốn mùa mưa.
Nghiên cứu đề xuất biểu tượng Triệu Ẩu không phải là nữ anh hùng theo chuẩn mực Nho giáo hay hiện đại, mà là nữ thủ lĩnh, người chủ trì các nghi lễ trong cộng đồng phi Hán ở Cửu Chân đầu thế kỷ III. Hướng tiếp cận này không chỉ trả lại cho nhân vật bối cảnh văn hóa – nghi lễ nguyên thủy…
Vấn đề văn bản Trương Vĩnh Ký
Ngày nay, nhờ internet, tác phẩm của Trương Vĩnh Ký được truyền bá rộng rãi hơn trước, riêng Thư Viện điện tử của Hội Ái Hữu Petrus Trương Vĩnh …
Dòng văn học hải ngoại là sự TIẾP NỐI cho dòng văn học Miền Nam bị bức tử. Dòng văn học mới này, với sự sáng tạo đa chiều, đa khuynh hướng, làm mới, cách tân cả nội dung lẫn hình thức, tiếp cận với văn học phương Tây mà không đánh mất bản sắc Việt, tạo dựng một sinh hoạt phong phú từ thơ, văn, hội họa, nghiên cứu phê bình…
1.
… Con tàu…. bay trên nước xanh pha sắc vàng, chòi đạp lên sóng. Tiếng máy tàu giòn đó, chợt khựng lại, nhỏ đi… “Tới rồi.” Ý nghĩ như sét đánh nẩy ra cùng lúc …
Giá trị Nhân Bản và Tự Do của nền văn học miền Nam 1954/1975 và bây giờ là Văn Học Hải Ngoại luôn chấp nhận những dị biệt, bao dung. Nói lên điều này vì tôi thấy có những nhà văn trong nước, từng viết truyện vu khống lính VNCH tàn ác dã man, lóc da, xẻo thịt quân thù… Dĩ nhiên, bây giờ họ đã viết khác đi. Và họ đã được ca tụng, khen ngợi trên những trang Văn Chương Hải Ngoại.
Hảo dị ứng mấy chữ anh yêu em hoặc em yêu anh. Nó có vẻ kịch làm sao. Nhưng Hảo chịu cái lối tỏ tình bằng ngoại ngữ này. Nghe dễ chịu hơn dù có hơi bày đặt, dỏm dáng.
New Comments