Articles by Đinh Trung Tâm
Tương lai có thể được chép lại như thế này / A History of the Future
Ở đó sẽ có những thành phố và núi non
như hiện nay,
và những đạo quân bọc thép
diễu hành qua những quảng trường vắng hoe
Nhắm Nghiền Như Kim Khâu | Eyes Fastened With Pins
Thần chết làm việc chăm chỉ ra sao,
Chẳng ai ngờ hắn lại hì hục cả
Ngày như thế. Người vợ bé bỏng
How much death works,
No one knows what a long
Day he puts in. The little
Wife always alone
Có bao nhiêu chữ trong một tờ giấy trắng?
núi Phú Sĩ (tranh Hokusai)
Tặng anh Chính
Lúc đó là buổi chiều chủ nhật cuối cùng của tháng mười, cũng là buổi chiều ngày Halloween. Tôi ngồi trên bậc thềm trước nhà kho sau vườn, vừa …
Có ai hay ♦ Nhất mực mưu đồ ♦ Quái biết ♦ Làm cho nước mỹ…
khi ông lên giọng hứa hẹn make america great again
dường như ông đang ngầm đánh bóng vai trò cứu tinh của mình
qua nhiệm kỳ tổng thống của ông chúng ta thấy gì?
Chiều quê tốt lành
bước ra khỏi chiếc phi thuyền giờ trông nhỏ xíu y như một hạt thóc
đứng bên một con lộ hẹp, thẳng tắp, vắng tanh
trước hàng rào kẽm gai của một cánh đồng miền quê rất xa xôi nào đó
Tự do để hít thở – Freedom to breathe
Có hề chi khi nơi đây chỉ là một mảnh vườn tí ti, bao quanh bởi những tòa nhà năm
tầng như những cái chuồng trong sở thú. Tôi chẳng còn nghe tiếng động cơ của xe
máy, tiếng lải nhải của đài phát thanh, những phát biểu dai dẳng của loa phát thanh.
con dấu của ngày
Nếu chẳng may bạn va vào thế giới này
giữa ban ngày, đó là một tai họa.
Bạn phải nắm vội áo người bên cạnh mà giật,
hoặc, nếu chỉ có một mình, bạn phải la lên,
Đọc tin tức trong mùa dịch không phải dễ
Đọc tin tức trong mùa dịch không phải dễ
Có khi đọc xong tôi cầm lên
Như cầm trong tay trang thiết bị tinh vi mới nhất
Tôi lắp ráp nó vào kẽ hở
Thằng Bờm thời đại dịch ♦ Một mai ra đường tìm nhau
Thằng bờm có cái khẩu trang
Phú ông xin đổi mặt hàng Tesla
Lắc đầu Bờm nói không ra
Phú ông xin đổi ối chà dầu thô
Thỉnh thoảng có một ngày/Sometimes There Is a Day
Thỉnh thoảng có một ngày bạn chỉ muốn
bỏ nó mà đi xa thật xa.
Bạn có cảm giác nó co lại trong mình như một hòn đảo,
y như thể bạn đang ở trên một chiếc thuyền.
Sometimes there is a day you just want
to get so far away from.
Feel it shrink inside you like an island,
as if you were on a boat.
Nước đi của hắn ♦ Điều tối thiểu…
Hắn có thể đến vào nửa khuya lúc bạn ngủ,
người nhà hớt hải kéo bạn dậy;
đứng bên giường kể từ đó
bạn không muốn một ai nhắm mắt nữa.
Dơi
Treo ngược xuống như từng hàng giẻ rách dơ dáy
Rồi nhe răng cười trong giấc ngủ.
Dơi!
Bên Trung Quốc dơi là biểu tượng của phúc lộc.
Bức Tĩnh Vật / The Still Life
Bây giờ – ngay ở chỗ lặng im đó,
giữa đau buồn và biết ơn,
những điểm thăng bằng phong sương chúng ta ai chẳng dãi dầu –
con hồng y bay khỏi chiếc cành phẳng phiu trơ trụi,
Con thơ ♦ Chỗ trống cuối lớp
thay tã cho thơ,
thay áo cho thơ,
đo nhiệt độ cho thơ,
nhét vú sáng tạo vào miệng thơ…
Làm thế nào để ăn một bài thơ / How To Eat A Poem
Cắn đi. / Dùng những ngón tay cầm nó lên và liếm nước ngọt có /
thể chảy xuống cằm bạn. / Nó đã chín và ăn ngay bây giờ được rồi, chỉ còn chờ bạn thôi.
Bite in. / Pick it up with your fingers and lick the juice that
may run down your chin. / It is ready and ripe now, whenever you are.
Vũ trụ học * sơn mái hiên ở tầng trên
Lúc bẩy tuổi
(Tính tuổi thường thôi,
Quá baby để tính năm ánh sáng.)
Tôi mới biết:
Trên mặt phẳng quỹ đạo, gần
Những đường cong, giữa mông
Mênh vách tối, phải hết sức
Cẩn thận.
giọng quê vết thương Việt Nam * tần số hiện tại * tiếng kêu trong hoang địa
‘Trong sa mạc, hãy mở một con đường cho Chúa,
giữa đồng hoang, hãy vạch một con lộ thẳng băng cho Thiên Chúa chúng ta.
Mọi thung lũng sẽ được lấp đầy,
mọi núi đồi sẽ phải bạt xuống,
nơi lồi lõm sẽ hoá thành đồng bằng,
chốn gồ ghề nên vùng đất phẳng phiu.
Bấy giờ vinh quang Thiên Chúa sẽ tỏ hiện…’
Anh chị em chúng ta
chiếc bàn
ăn . . . bó lúa
mùa gặt . . . đường
chỉ bàn tay . . . chính xác
đầu đạn . . . lối thoát đàn
Giữ nắm bạc cắc trong tay trên chuyến tàu tốc hành xuyên đất nước
Trên chuyến tàu tốc hành xuyên đất nước
qua cửa sổ
tôi ngờ ngợ nhận ra dân tộc mình
rút lên cây đa đại thụ
– một triều đại lá
Giấc mơ chưa hẹn
Cuối ngày
nín thở qua cầu
thoát một vì sao xấu
chúng ta mang bên mình
tấm bẩn đồ rách nát
Cuộc âm mưu chống chúng tôi
để chúng tôi khỏi nhớ
để chúng tôi khỏi nghe
để chúng tôi khỏi thấy
để chúng tôi khỏi biết
Trên đường Glenhuntly ♦ Hắn gạt tàn tôi… ♦ Nước mắt đàn ông
Nước mắt đàn ông
đặc hơn phụ nữ
đông ở 37 độ C.
Rút Cuộc ♦ Màu Sắc ♦ Nhớ
để lại tiếng thơm nhé.
để lại gương sáng nhé.
để lại thế hệ mới nhé.
mai về
nhớ hành tinh tụi em.

New Comments