Articles by Viên Dung
Đeo đẳng
chẳng thể lật trang sử lệch
khi phố thị hằng năm
đóng mộc thống nhất
văng tóe rù rì phân cực
Đau niềm ẩn ức
áp lực khó bề giải thực
tiềm thức nuốt chửng, chờ
chực phá kiềm tỏa
dậy thì ạo ực phóng thích
CẮN RỨT, CHA VÀ CON | OÁN NIỆM
vậy là thí chủ vẫn cố chấp cựu thù, hãm hại mãi
sẽ xẩy tay văn minh tinh thần đấy
tâm và tay người sẽ vấy đầy uất hận
thí chủ cần dũng khí đối mặt tiên tổ
Ở cái thế khó thể khác
ở cái thế
hoa xuân tôi tuổi cặp trăng đầy
cảnh làm vợ xô đẩy
nếu chẳng ưng ai mà ở vậy, tàn xuân
Đỏ mặt với bóng ngày
hình như duyên tình có sức hút
như trăng rằm làm đầy nước sông
nhan sắc tợ hoa màu hồng luyến ái
thu hút lần gặp lại
MẮC MỚ CÁI MÙI CƯỠNG CHẾ
phía sau lịch thiệp, ngập ngụa mùi ám ảnh cưỡng chế
ai cũng bỏ qua nó giữa thanh thiên đối xử chứ bật dậy rất hỗn hào bất chợt trước bóng sắc bẹo dạng …
Coi bộ màu đỏ như nhau
màu đỏ nhan nhản. quành. khắp
ảnh hưởng nét văn hoá. cách trị vì
băng rôn chéo phố cũng đỏ mùi kích hoạt xảo ngôn
nhưng gốc gác nó và trách nhiệm không tuỳ
Nào chốn bình yên
không chỉ mình tôi vọng động đi tìm
ai cứu cuộc cười tắt lịm
nở trên môi triệu con tim
xa, tôi nghe tiếng chim nghìn kêu rêu
Mấy bài bất toại
‘thành đô’ hiềm nước nổi nênh
để khiếp nhược đảo lấn lên
đặc khu là kế dưng nền đất quê
dân quê phản đối ngu hề
tội ở chỗ riết rồi
cựu thù nhắc
quật cường độc lập việt nam xưa
mũ cối xanh ngơ ngác
dép râu lạc đường nhờ cậy
Chuyện về cái bóng
tánh cả nể, sợ xích mích
người nhà bị đàn anh hiếp đáp
vẫn không rục rịch
đến nỗi, đất ông bà bị kè, xích xén
Ứ lệ lương tâm
hoá ra bất mãn. hiềm chỉ dám ngấm ngầm
suy bì trong mỗi cơ ngơi
khi thấy bánh xe văn minh ngon trớn ngoài qui định
Chuyện của nư buồn
khởi đầu từ dạo mất thành. uất ức
những thường tình bày không thực
đổ mực lan tràn trớ trêu
dấu chim huyền thoại * đợi ngọn đèn vàng
dợm về tổ cũ, những cánh chim
khựng chiều ngơ ngác
đánh tiếng gợi về
từ guồng phát chẳng khác sức ly tâm
cuốn hoài vọng trầm bóng bẽ bàng
chuông xuân trên núi
ngươi nén phận người
ném đi, lót đường. ném đi
phi đời ảo tưởng
lời hứa xưa hướng chàm lợi ích
ngầm nô dịch
thảo dân thành nghịch đói cho sạch
thị nghịch rách cho thơm
chim về phố cũ hồn mơ
ghì khuya, khó nói năng
người lớn lối
trăng treo bỡ ngỡ
trăng biết ta thân sơ thất sở vì người
động buồn sơ trăng
mênh mang vỡ
ta động then bốn vách
tìm trăng
thuyền rồng
bóng hồ huyễn hoặc như kiềng
mộng chung vỡ
từng mảnh riêng
bớ nghìn tham vọng. cứu!
thuyền rồng nghiêng
Nô lệ, buồn ta tự nguyện
sức mạnh bạo quyền phát triển
độc tài thống trị. nghiệt duyên
lần trang kinh, em mượn thiền lưu trú
đợi tôi mằn thế cứu vong thân
mắc mớ
đi. mắc mớ chi
sài gòn thất thủ
ở. mắc mớ chi
giả ngu
tiếc lưu ly nửa đời cũ
còn nửa trăm năm lữ thứ nhớ nhà
Ghẻ lạnh
mộng vở nghìn mảnh ảo, mơ hồ
trước cửa thành trì kỳ thị gia nhập
ghẻ lạnh sinh linh chòng chành
và tuyệt vọng bởi những ô nhục hải tặc, xua trở lại biển, trả về bản gốc
con mắt mở trừng trừng
nhắm mắt. và nghe thinh lặng thì thào
với tầm hiện tại
bêu, thảm hại một biển. ước vọng cô đơn
mở mắt. ngậm ngùi
hiện đại khập khiễng. bức tử môi sinh
rẻ rúng
tình, có còn ưa. sương khói!
khi người ta vói xô mình ngã ngựa
xô gia tài mẹ. mất hứa
vai thề thất hứa, rơi. mất thở
vỡ tiếng mặt trời cười, gồm thâu * mùa hạ đỏ
về thăm. bóng chung dã dượi
trở mình thất thế gượng cười
thời tôi vứt bỏ còn phơi bóng thù
một trời nứt tiếng gồm thâu!
hồi khốn đốn
cá trắng lớp. mùi biển lấn
rấn thuyền ngư dân vỡ, rấn ngư trường
ai bênh ai. chờ định hướng
cá nằm phơi trăng, ngất ngưởng thiệt thòi
Là thái độ…
nhỏ nhen, nấp đàng sau cố chấp
chõ mỏ
thói nọ, bốn mươi năm còn lấp ló
nói sao cái khó giăng mắc
Thuốc nước
rồ rồi, rồ rồi
sông, cũng thế
họ đã rồ rồi
cá trồi lên, chết trắng
không ngăn nạn cá
mà chặn facebook đổ xô
Mai về, chim đâu đất đậu
những ậm ừ, riu ríu lui về
tư thế con mồi mắc bẫy
các nhún nhẩy lên bờ kè
tai mọi người không thoát ý răn đe

New Comments