phiến đá xưa buồn những thật
qua trước mặt những còn mất
thời êm đềm mất tích, thật chẳng may
người cũ vỡ tổ, chim bay
những mới đây, chừng sợ hãi
chỉnh phố. gắng gượng hàng hai
mặc tình xưa dấu bi hài thút thít
âm vang giữa lòng ta, địch
giữa bão xoáy tình thân thích
cuốn theo tôi đời xích mích
tợ trăng tình, tôi xa tít, còn theo
tối tối, nằm. trăng thở theo
trời sài gòn không trong trẻo
những xốn mắt người. án treo
ước thầm lệ đẫm còn neo hiên trời
sương thầm ghế đợi. buồn rơi
quê treo hờn chia tóc sợi
thảnh thơi, tuồng dạng tù hơi
mảnh trăng trèo phố tìm hơi sài gòn
nẽo quê buồn lặng. héo hon
trời chân lý ngoi thất vọng
thiên đường vô vọng. phật lòng
địa ngục chật ních người không thật thà
vén màn trời. không lối ra
người đông nghịt, tuồng mắc đọa
khoe chân lý. đói xa hoa
mặt trời cười vỡ tiếng ra. tối mò
chân lý? dò không lối ngõ
đời tuông bão giông mắc mỏ
thấp thỏm quanh đời âu lo
thừa hành điếc thấy, nạnh bo lộc người
phồn vinh gióng tiếng nợ đời
về thăm. bóng chung dã dượi
trở mình thất thế gượng cười
thời tôi vứt bỏ còn phơi bóng thù
một trời nứt tiếng gồm thâu!
17/07/2016
nhớ. tình dạo chùa non
thậm dấu gà đồng. nhớ
tình cờ, anh ngơ ngẩn
một dáng luống thẫn thờ
đam mê khờ. quên thời khó
khiến mình ngó ý, làm thân
sen trần, hạ đỏ, hương lâng núi tình
sinh nhai cách mặt
suối tình lòng nuôi
tình. thuở làm bằng, sau vườn chùa vắng
mình lật đật, e bắt gặp
mà sao ngập dấu khăng khăng
hồ reo nỗi nhớ, mà rằng keo sơn
hẹn. đầy hôn. lờn mấy thẹn
nhạc ve réo tiếng
tình hì hục xen
ven lối phượng, hồng hoa mắt bén
tình giăng lửa hạ loang lửa tình. hực đỏ
áo phanh cài, phơi háo hức
thời khó. tưởng mình ô nhục
đâu hay tiền kiếp bái phục một toà thiên-
nhiên hậu ngẫm
toà thiên nhiên phát dục
anh gom dấu chờ mong choàng hạnh phúc
sương vây chùa, vườn lẻn tục, khua
mình lúi húi, sao trời ngập ngụa
ni sư khoác, xua
ngượng. choàng lại áo. hụt hẫng
sao khuya dẫn tình, xuống núi
mèo mả gà đồng lủi thủi. mưa
20/06/2016