Home » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Nơi đầu gối em ♦ Khi thân thể tan ra ♦ Kinh Thánh viết lại…

0 comment ♦ 23.01.2026

 

 

 

Nơi đầu gối em

 

tôi quỳ xuống
không phải vì ăn năn
mà vì ở đó
đầu gối em mở ra một vùng đất
nơi ký ức rụng từng đốt sống
và ngôn ngữ bắt đầu rút lui vào huyết mạch

em đặt tay lên tôi
như thầy tế vạch dấu trên trán kẻ sắp được hiến dâng
mọi sự khôn ngoan rời bỏ tôi
chỉ còn bản năng
trườn dọc theo sống lưng
như con rắn khát

em không nói gì
tôi nghe vang trong mình tiếng của hàng ngàn ngôi đền
đổ sập cùng lúc
tôi áp môi vào lòng đầu gối em
và thấy mình đang hôn một cánh cổng chưa từng mở
thịt da
mềm như nỗi buồn không dám khóc
và nóng
như ngọn lửa của lời sám hối

ở đó
khoảng cách giữa đầu gối và thở gấp
tôi đánh mất mình
một sinh linh không căn cước
chỉ có lưỡi
và lòng tin ngoáy vào nguyên thủy

em ngửa mặt
ánh mắt mở ra một thánh đường
trong khoảnh khắc
tôi biết
mọi điều thiêng liêng nhất trên đời
không cần Thượng Đế

 

 

 

Khi thân thể tan ra

 

em nằm nghiêng
tôi không biết đặt tay lên đâu
giữa khoảng trắng mênh mông của những điều chưa từng

trên ga giường
mồ hôi khô thành những chữ tượng hình
mỗi vệt là một cuộc dịch chuyển
không ghi chép
chỉ da và thở làm chứng

em hỏi:
“nếu thân thể là ngôn ngữ
anh đã đọc được gì từ em?”
tôi không trả lời
chỉ nhắm mắt
và mường tượng mình đang bước trên lưỡi của một lời sấm

chúng tôi không còn thở
chỉ còn những luồng khí
rỉ ra từ xương hông và sống mũi
như làn hương trôi ngược vào trong

tôi vuốt tóc em
cảm giác như đang rơi vào một giếng cổ
thời gian chảy ngược
từng giây
rụng xuống hai đầu gối

em cười
im lặng
vỡ
và tôi biết
chúng tôi vừa bước qua một cánh cửa
không cần mang theo gì

 

 

 

Kinh Thánh viết lại bằng nước mắt của đàn bà

 

Em từng đọc Kinh bằng tay
rồi bằng miệng
rồi bằng cả cơ thể trần truồng dưới ánh nến

Em từng cầu nguyện bằng những tiếng rên
những nhịp hông
và những khoảng lặng sau cơn đau

Người ta bảo:
Chúa tạo ra người đàn bà từ xương sườn của đàn ông
Nhưng không ai nói –
xương sườn ấy đã từng bị bẻ gãy bao nhiêu lần
mỗi lần yêu
mỗi lần sinh nở
mỗi lần bị bỏ rơi

Em muốn viết lại Thánh Kinh
không bằng mực
mà bằng nước mắt
từng trang – từng dòng – từng đêm trắng
thấm đầy máu kinh nguyệt, vết cắn, tiếng gọi không hồi đáp

Và khi em khép sách lại
Thượng đế rơi nước mắt
bởi vì Người nhận ra –
Người chưa từng hiểu người đàn bà mình tạo ra

 

 

 

Articles by Đào Duy Anh

Comments


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)