– Đêm như một tàn nhang cháy dở
đêm không rực rỡ
nhưng âm ỉ
như một lời khấn bị nuốt lại giữa cổ họng
tôi ngồi giữa hư không
lắng nghe tiếng tàn nhang cháy
như một thời gian khác – chậm hơn, thiêng hơn
như thể đang được gọi tên
từ một kiếp trước
đêm khép lại mọi biên giới
không còn ranh giới giữa trần gian và vết thương
giữa nỗi nhớ và sự tha thứ
tôi không cầu xin
chỉ chờ khói uốn mình thành hình hài
và đêm – như vị sư già – gõ nhẹ một tiếng chuông
để tiễn một phần tôi ra khỏi luân hồi.
tôi thắp một que diêm
và thấy mình
bị đốt cháy từ từ
trong một thứ ánh sáng không ai cần nữa
đêm lật tôi như trang sách bị quên
đọc từng dòng bằng đôi mắt nhắm
tôi từng yêu một điều gì đó
như người ta tin vào Thượng Đế
rồi phát hiện ra
điều đó không hề tồn tại
và vẫn tiếp tục tin
có lẽ đó là cách tôi sống
giữa đêm
giữa những điều không thật
mà vẫn đau thật
có ai đó gọi tôi từ cuối hành lang
tôi không đến
chỉ quay mặt
để nước mắt rơi về phía không người
– Đêm như một vết rạn trong bản thể
trong tôi
có một khe nứt chạy dọc từ trái tim đến trí óc
nơi lý trí và cảm xúc không thể thống nhất
đêm rọi đèn vào đó
nhìn thấy một kẻ đứng giữa hai thế giới
không phải người
không phải bóng
và tôi cũng không biết mình còn nguyên vẹn
hay chỉ là một bản vá tạm thời
được khâu lại bằng hoài nghi
đêm không hàn gắn tôi
nó để tôi vỡ thêm chút nữa
cho đến khi vết rạn
trở thành hình hài mới
và tôi nhận ra —
đôi khi bản thể không cần là một khối liền lạc,
mà là một tổ hợp những đổ vỡ biết tồn tại cùng nhau.
.