giọt nước vẫn ở đó
trên cánh tay em đặt ngang chiều
không bốc hơi, không trượt khỏi, không tan đi
thể đang lưu giữ một từ không ai dám nói
cái từ ấy có thể là chia tay
cũng có thể chỉ là giá như
một âm thanh không đủ cấu trúc để phát thành tiếng
chỉ rung nhẹ ở lồng ngực – một vết nứt sắp bật máu
em từng ngồi
gió không đủ mạnh
nên tóc rơi rất từ tốn
thể chính em cũng đang sắp tan đi
chúng ta
không giữ gì cả
chỉ chờ một ngày trời đủ nhạt để quên
rằng đã từng là người,
trong một chiều đã từng có mưa
trong một chiều không dấu chấm / em ngồi vắt chéo chân bên bậu chữ trò chuyện với những đoạn văn chưa dứt / nơi cảm xúc còn nhòe nhoẹt như mực tàu
anh đến muộn – như mọi lần – mang theo một mùa gió chưa kịp dịch nghĩa / bầu trời cũ lật trang chúng ta nằm trên đó / nghe nhau đọc lại những điều chưa từng sống
em kể anh nghe chuyện một con chữ trượt chân khỏi dòng thơ mà thành lá / anh kể em nghe chuyện một cơn gió đổi hướng giữa hai dòng lưỡi
một dòng nói yêu một dòng im lặng / rồi cả hai chảy về miền không lời
chúng ta thắp đèn bằng hồi tưởng thấy lòng mình rẽ nhánh như cây trong mùa gãy nhụy
em hỏi: ngôn ngữ có bao giờ thực sự sống? anh trả lời: khi ta im lặng đủ lâu, mọi chữ sẽ biết hát tên mình
.