GIỌT TÌNH CỦA NOÃN- tranh Trần Thị NgH. Sơn dầu trên vải bố, 70cm x 80cm
“Suspended Desire explores the endurance of queer love and creation. While external forces may leave our desires suspended or …
ALICE: (gần như tự thì thầm) Mọi việc sẽ đơn giản hơn rất nhiều nếu ai cũng nói ra sự thật…
PAUL: Chắc chắn sẽ là ác mộng, Alice. Nếu mọi người nói ra sự thật, sẽ không còn cặp vợ chồng nào tồn tại trên đời.
Càng để lửng, kịch tính càng cao; càng bí hiểm, càng gây tò mò, có lẽ đây mới là cái đích sáng tác của Lữ Kiều: “kể cái gì” không quan trọng bằng “kể như thế nào” – người đọc như đang thưởng thức nghệ thuật tạo xung đột theo kiểu sóng sau xô sóng trước chứ không phải nội dung của kịch. Trong những lời cuối cùng của Bóng Đen, có mấy câu hô ứng với nhan đề vở kịch: “Thưa quý ngài. Quý ngài sẽ không hiểu gì cả. Chúng ta đều là những vai phụ… Chúng ta chờ đóng vai chính…”.
Hai Tơ ơi, Tư đây nè (gã cốc lên đầu Hai Tơ) Đù má mày, ngủ hoài vậy, tỉnh đi mày… Giờ mày là con cá lóc trong rọ, đại ca sẽ đập dập đầu mày rồi nướng trui trên lò than! Hà, mày là con gà chết mắc dịch, đại ca sẽ rô-ti mày, sẽ lấy huyết mày nấu cháo, cánh mày chiên bơ. Ủa, quên, mày làm gì có cánh. À! Hay hơn hết là dùng mày vô món thịt người nhúng dấm cuốn bánh tráng rau cải, đại ca sẽ đãi tụi tao một chầu tưng bừng. Tưng bừng gấp mười lần buổi nhậu lãng xẹt mày tổ chức hôm nay. Hai Tơ! Khà khà! Hai Tơ, mày hết còn tơ rồi con ơi!…
Nhiều ca khúc Giáng Sinh đã quen thuộc với người Việt từ khi ở quê nhà. Trong số những bài “lạ” đối với người mới đến Mỹ, có một ca khúc khiến tôi, sau nhiều năm, càng nghe càng thú vị vì tính chất bông đùa của nó…
(Trích trong “Rảo Bước Quanh Sân Khấu Kịch Tây Phương” Chương 4. Phát hành 2020.)
(Lời người viết: Sổ tay là nơi chứa đựng những ghi chú nháp. Về sau, được sử dụng như kỹ thuật …
LTS: Vở kịch này đã đăng trên Da Màu năm 2010. Chúng tôi chọn đăng lại cho chuyên đề Kịch và tuần lễ Kịch Phi Lý. Đây là một quyết định hiếm có, nhưng cần thiết, vì tính sáng tạo trong việc dựng nhân vật ngôi số một là TÔI giữa những nhân vật ngôi số ba HẮN trong kịch. Cùng với tính phi lý trong đối thoại và tình huống, nội dung kịch đã chạm đến điểm then chốt giữa hiện hữu, tồn tại, và bản thể. Tác giả còn đưa vào kịch cách nghĩ của các nhân vật, là một thủ pháp nghệ thuật để đào sâu hơn mâu thuẫn và khoảng cách giữa các nhân vật với nhau, với hoàn cảnh, và định mệnh.
khi người không còn tuổi thơ
giống như biển reo hò rên xiết cuối chân trời đại dương
đi bộ qua không gian không mang dép
Ba chín nạn nhân đều là Người Việt
nạn nhân đều là Người Việt
đều là Người Việt
là Người Việt
– chúng tôi không thích cái mà gọi là thi sĩ chút nào cả
– lý do?
– bởi họ đã lạm dung chúng tôi
họ ngang nhiên lũy thừa 24 bọn chúng tôi
Không về Bìm-Bịp buồn chi,
Ra đồng chỉ thấy hoa Quỳ mãi rung.
Phải chi Bìm-Bịp bay đi với em?
Liệu Bìm-Bịp có biết bay không?
Vở kịch nên được diễn và phải được sắp xếp lại theo văn phạm sân khấu, theo tài của diễn viên và phải được sự uốn nắn rất thông minh của đạo diễn. Tôi đã xem vở A Street Car Named Desire của Tennessee Williams, hai đêm lần nào cũng có những điểm khác nhau, rất độc đáo …. Tuy nhiên, đọc kịch cũng là một thú vui rất sáng tạo vì người đọc hình dung ra sân khấu và nhân vật.
tôi chỉ muốn trình bày vở kịch Thành Cát Tư Hãn của Vũ Khắc Khoan trong khía cạnh của sự chờ đợi. Sự chờ đợi như một sợi dây thừng rút dần vị Đại Hãn Mông Cổ lên cao. Sự chờ đợi trong Thành Cát Tư Hãn của Vũ Khắc Khoan không đồng chất với sự chờ đợi của con người trong thế giới của En Attendant Godot. Nhưng nó cũng có một sức mạnh riêng của nó. Sức mạnh cuốn hút của định mệnh.
Tuệ: Tớ thì tớ đếch cần biết lãnh tụ lãnh cảm gì, nhưng dứt khoát đã là con người là phải đội mũ, không chừa một ai. Cần phải đội mũ để chứng tỏ rằng có đầu óc, có đầu óc là có khả năng suy tư… là không phải chiên ghẻ của cộng đồng. (lẩm bẩm) Mẹ kiếp, sao mình nói y chang như thằng khốn kia thế nhỉ?
Thượng đế: Quả thật đầu óc ngu muội của các ngươi đã tối tăm đến độ không nhận biết ta rồi.
Kịch gia Nguyễn thị Minh Ngọc và Giám đốc Nghệ thuật (Pan Asian Repertory) Tisa Chang chào khán giả sau lúc kịch hạ màn
E. ===================================
Phần Thư: Thật sự tôi không muốn kể những câu …
Trong chiếc áo quan bằng sắt đó
có ba mươi chín con người
mỗi người có hai bàn tay
bảy mươi tám bàn tay
cào lên vách quan tài
tôi sinh năm bảy hai
quê tôi là quảng trị
chẳng biết mẹ là ai
mẹ nuôi là người mỹ
cho dù nàng quên nàng
cho dù nàng quên hắn
hắn vẫn còn có nàng
nếu hắn quên nàng
Vì bất cứ lý do gì, mặt nạ là một sợi dây liên kết nhân loại qua nhiều văn hóa, nhiều thời đại; chúng che lấp cá thể và cho phép người ta tự do hành động như một kẻ lạ, làm những việc thường không làm vì những lý do khó hiểu.
Phần Thư: Nếu chiếu vào dịp Tết, khán giả sẽ không xem những film có xác chết. Hãy kiếm một chuyện khác không có ai chết. Chuyện gì giúp người ta cười càng tốt.
Cô Trợ Lý: …. Chúng tôi vừa gặp chuyện không may. Thương trường là chiến trường mà. Chỉ đau một nỗi là người gây ra bao nhiêu rắc rối cho chúng tôi chính là bạn thân đang cùng là đối tác của nhau nên khi bị đâm chúng tôi không đỡ được.
Diễm Quyên: Có những người quan niệm làm film là sản xuất các giấc mơ. Dĩ nhiên, bên cạnh những giấc mơ đẹp đôi khi ta cũng gặp phải những cơn ác mộng.
Phần Thư: Có bao giờ bà nghĩ đến chuyện sẽ đầu tư vốn làm một cuốn film về cuộc đời những người phụ nữ Việt Nam vì sinh kế giúp người thân phải lấy chồng xa xứ không?
SAM: Chắc là tôi chỉ… Chắc là tôi cần phải thố lộ ra hết.
ROSE: Nhưng đây là kiểu anh muốn người ta đáp lại tình cảm của anh hay là anh thật sự thầm mong họ đừng đáp lại chứ?
Ngừng lời.
SAM: Câu hỏi hay đó.
ROSE: Bởi vì chuyện này cứ như chẳng liên quan gì đến tôi hết. Cứ như anh chỉ nghĩ đến mình anh. Anh có biết không?
Bằng động thái không quan tâm tới trách nhiệm, để hoàn tất dịch vụ, các biện sĩ Hy Lạp truyền đạt lời giảng của mình với kỹ thuật lập luận và lối tu từ mà không quan tâm tới nội dung đạo đức. Ngược lại, những kẻ thán phục họ đã hoan nghênh họ như là những thủ lãnh của tinh thần khai sáng nhân bản từ thế kỷ 5 TCN.
Khi đứa trẻ là đứa trẻ
nó bước đi tung tẩy,
muốn suối là sông,
muốn sông là dòng cuồng lưu,
hình như duyên tình có sức hút
như trăng rằm làm đầy nước sông
nhan sắc tợ hoa màu hồng luyến ái
thu hút lần gặp lại
bám lưng con thiêu thân lạc vào rừng lạ
ngọng nghịu năm ba tiếng Bát Nhã Tâm Kinh
xào xạc Biển Đông con dã tràng bươi cát
nổi chìm lộng ngôn vọng ngữ lùng bùng
Trump nói với Un:
– “Tao muốn chú mày cùng với tao chia nhau giải Nobel Hòa bình 2019 và mày giúp tao tái đắc cử tổng thống nhiệm kỳ 2, bằng cách tuyên bố chấm dứt chiến tranh vĩnh viễn và từng bước tháo dỡ bom hột nhơn. Đổi lại, mày muốn gì tao cũng chiều, kể cả việc mày toàn quyền vui chơi hột le, hay muôn năm độc tài gia đình trị. Mày cứ nhìn Việt Nam xem, tao ok hết.”
Un nói:
– “Tao cũng muốn thấy bọn Dân chủ nước mày trắng mắt ra.
Có thể bản thân lịch sử vốn mù lòa, nhưng cứu cánh, xét cho cùng vẫn thuộc về tác giả trong việc dựng lại “hiện trường”. Và tôi không thấy có gì khác biệt giữa kịch và tiểu thuyết trong cách tiếp cận lịch sử / xã hội hay với từng cá nhân.
New Comments