tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Bình Ngô đại cáo, gọi gọn là Đại Cáo, có lẽ là văn bản được quan tâm nhất trong lịch sử văn học Việt Nam, không chỉ bởi người Việt mà còn bởi học giả ngoại quốc. Quan niệm về Đại Cáo thay đổi theo thời và không gian. Riêng ở Việt Nam, từ lúc văn bản được chuyển sang quốc ngữ, chủ yếu nó được đọc và hiểu dưới tán che của chủ nghĩa dân tộc. Góc nhìn đặc biệt cường điệu mang lại phấn chấn cho cả người giải thích lẫn người được giải thích, tuy nhiên, nhiều yếu tố quan trọng khác của văn bản vô tình bị bỏ qua. Bài viết này nhặt nhạnh những gì chìm lấp để dựng lại giá trị của Đại Cáo đúng như nó đã từng có.
Cha luôn luôn ở xa, đi ra nước ngoài, bận rộn, và giờ thì cha vẫn cứ như vậy chỉ có là không ở trong căn nhà này thôi. Ly dị cũng không làm cuộc sống mình thay đổi, nhưng nó làm mẹ đổi thay. Mẹ kiếm được việc làm, và mua một cái tủ lạnh có ngăn đá, và giờ lại cặp với tên Alex đỏm dáng gần như xêm xêm lứa tuổi mình. Mình nghĩ Alex thì cũng được đi. Tuy nhiên mẹ có thể kể với mình sớm hơn một tí. Cho mình chuẩn bị chứ.
những con đường không than khóc vì nặng nề
nhưng nặng nề lắm những tâm hồn than khóc trên đường
một chút yên lặng sau giấc ngủ
nhưng giấc ngủ đã yên lặng sau vài mươi năm không ngủ
Ngón xương gầy trên đồng phím trắng
Trồi sụt bên từng ụ đê đen
Cùng nốt trầm không bao giờ giáng
Và nối thăng lơ lửng trêu ngươi
Tìm hiểu thêm thì tôi mới biết Sting đã viết về cái chết của Ben Linder, một kỹ sư người Mỹ bị giết bởi nhóm Contras, nhóm kháng chiến ở Nicaragua được bảo trợ bởi chính quyền Hoa Kỳ. Linder, 27 tuổi, đã tình nguyện với Peace Corps…
Chào em nhé cô dịu ngọt
Giờ xin giã từ
Chúng ta
Niềm hạnh phúc trong ngày hè
Ngày thứ tư cũng như ngày thứ ba. Ở giữa bảy ngày có khoảng chập như vậy. Ở khoảng đó mọi mối quan hệ quân thần, phu phụ được giải quyết đơn giản, xử lý đơn giản chưa từng thấy. Thật chưa bao giờ người ta thật thà thẳng thắn với nhau như bây giờ.
The Grapes xuất bản tháng Tư 1939, và bị cấm, bị đốt ở nhiều nơi, từ New York đến Illinois đến California, và bị lên án trong quốc hội Oklahoma. Mặt khác, tác giả bị cơ quan FBI điều tra, bị nghi ngờ là cộng sản, và có tin tổ chức Associated Farmers đe doạ hành hung ông. Khi bà Eleanor Roosevelt, phu nhân tổng thống F. D. Roosevelt, đến thăm trại tạm cư của công nhân di trú, bà nói rằng bà “không hề nghĩ The Grapes of Wrath là phóng đại.” Trong khi đó, The Grapes đoạt giải Pulitzer và là cuốn tiểu thuyết bán chạy nhất trong năm
Sự phối hợp giữa các loại nhịp điệu làm bài thơ dài trở thành một trường ca giàu có, vừa cực tả giây phút hiện tại ở nhà quàn và nghĩa trang, vừa kể chuyện. Một nghệ thuật backstory tinh tế. Do sử dụng thơ giàu văn xuôi, thích ứng với lối kể chuyện…
Dù cho phần lớn cuộc đời tôi trải qua ở Mỹ, viết bằng ngôn ngữ thứ ba — bạn thấy không, cuộc đời của một người trong thời đại ngày nay không hề đơn giản. Nơi đâu cũng là nhà, và với tôi, nhà ở muôn nơi. Điều đó có nghĩa là khái niệm bản ngã không ngừng thay đổi, và luôn luôn mở ra để đón nhận những nơi chốn mới. Có lẽ sự trở về luôn luôn là một nỗ lực khó lòng đạt được trong một thế giới đầy phức tạp này.
Ở một khía cạnh nào có, phải chăng chúng ta đều là những kẻ tị nạn quá khứ.
Tưởng đâu đã khô héo, nhưng không, chỉ cần một cú nhấp chuột Thị liền sóng sánh. Triệu triệu người đã và đang mò lên youtube để nghe và ngó Khatia Buniatishvili, có ai trong số này bản lai diện mục truy lùng ra chân tướng của mình như Y Thị? / Y Thị thought she had withered, but a single mouse click and she can undulate. Millions and millions of people visit Youtube to listen to and watch Khatia Buniatishvili, but how many of them have found their real “self”?
Như đã nói ngay từ đầu, đọc NgH là đọc văn hơn là đọc truyện hay đọc chuyện. Người không thích, đọc, chỉ thấy NgH viết nhăng viết cuội. Người thích, mới đọc, không rõ mình thích cái gì. Đọc rồi, thấm, bỗng tìm thấy ở cái văn phong này một hiệu ứng rất lạ: tất cả mọi thứ quan hệ tình cảm nhân sinh (tình yêu, tình bạn, tình gia đình, tình thầy trò…), quan hệ xã hội (tôn giáo, chính trị, văn nghệ, nghề nghiệp…), và cuối cùng, quan hệ với chính bản thân mình, từ lâu nay vốn mang một khuôn mặt êm ái, trơn tru, thân thiện, tình cảm bây giờ bỗng trở nên lỏi chỏi, rạn nứt, trục trặc và có lúc mang vẻ giả trá, ngụy tạo một cách lạ lùng. Nhất là vì, không có tác giả nào mà cái “tôi” được phơi bày một cách rạch ròi, chi li và tiêu cực trong văn chương đến vậy bằng NgH. Tất cả các nhân vật “tôi” dường như đều tự khỏa thân, bóc mẻ và cào xước chính mình.
Cũng vào mùa hè, nhưng không phải 1942 mà là 1973. Cũng thành phố biển, nhưng không phải Nantucket mà là Nha Trang. Thằng con trai là tôi cũng vào 14 tuổi, cũng rậm rực ái tình. Những buổi trưa trốn học, chui vào rạp ciné…
Vài truyện sáng tác trong thời gian đầu (mà NgH gọi là thời kỳ quá độ, thí mạng cùi), còn tập trung hay xoay quanh một chủ điểm nào đó, nhưng càng về sau, trong các thời kỳ “biên độ”, “ế độ” và “cá độ”,[6] theo cách xếp đặt của NgH, truyện càng đa-tuyến, đa-đề-tài, tỏa ra, lan rộng. Nhiều đề tài pha trộn vào nhau. Chọn một đề tài nào đó đôi khi chỉ là cái cớ chỉ để nói về những đề tài khác. Kể một chuyện nhưng là cái cớ để kéo ra những chuyện khác. Có thể nói, đề tài không chi phối, mà lắm khi lại là hậu quả của (những) câu chuyện.
Tôi biết trái tim chằng chịt vết thương
trái tim chưa bao giờ lành lặn
chẳng cầu được khâu vá
Khẩn nài vài nhát cắt sâu
Chiều xuống dần bên này đường, hắn đứng bên kia chân bồn chồn trên dưới lề, nhìn những khách bước ra khỏi quán rượu, tự hỏi mình có nên bắt đầu chuyến đi nghỉ hè cuối tuần, đã toan tính mấy tháng nay.
tôi đọc kinh Bát Nhã, xem Playboy, nghe Rolling Stones
tôi tắm suối Pleidolim, ngủ đò sông Hương
tôi xếp hàng chơi đĩ cao nguyên trước khi hành quân ra trận
LTS: Truyện kinh dị, giết người, án mạng? Nhân vật chính là kẻ sát nhân máu lạnh? Kẻ tâm thần, bệnh hoạn? Kẻ giết người là ai? –”Tôi chứ ai! Một người đàn bà vẫn còn yêu đắm đuối bản thân, vừa chi 200 euros cho 3 cái áo hiệu Laklook”? Người “có khuynh hướng xử tử mọi vấn đề bằng cách làm cho nó chết đi hoặc biến mất”? – Đúng, mà không đúng!
“Mãn Dục” là một truyện ngắn pha trộn tài tình giữa hư cấu và siêu hư cấu, thậm chí xoá nhoà ranh giới giữa hai thủ pháp, bằng cách thắt nút rồi rút băng nút thắt, gọn bâng. Đọc “Mãn Dục” – một cú đột phá mới của Trần Thị NgH. -để thâm nhập bộ não quái quỷ của nhà văn, kẻ giật dây điều khiển, hoặc tưởng là như thế…
“Người ta có thể rung động thật trong kinh nghiệm giả và rung động giả trong kinh nghiệm thật. Như thế này: đời sống khi nhân đôi lên hay chia đôi ra đều có thể biến thành tiểu thuyết và ngược lại.”(5) Văn phong của truyện rất chân thực, mang tính trào lộng châm biếm, dắt người đọc dần dà đi theo câu chuyện một cách chậm rãi, đều đặn tựa như lật đọc từng trang của một cuốn nhật ký còn dang dở.
Nếu ông ta không muốn Adam và Eva ăn trái cấm, sao không trồng cái cây ôn dịch chi đó bên ngoài vườn Địa Đàng, lẫn với đám cây rừng đàng xa kia? Khi đã trồng sai địa điểm rồi, tại sao sơ suất không cài bảng cảnh báo hay rào chắn khiến bất cứ ai cũng có thể gặp nguy hiểm. Đã vậy lại còn chỉ, đó cây đó đó. Có phải là vẽ đường cho hươu chạy không? Ông ta đơn thân lập pháp xong tìm cách dụ cho người ta phạm pháp để có cơ hội hành pháp. Rốt cuộc như con biết, ông ta bắt con mình chịu tội cho những gì mình gây ra nhưng lại đổ thừa cho cái đám lôm côm là chúng ta đây.
Quyền huynh thế phụ có lần đã phát giác trong nhật ký Lãng Dung: năm nay tôi mười sáu tuổi mà vẫn còn trinh, điều này ám ảnh tôi suốt ngày. Câu này chép của Nhã Ca nhưng không được cho vô ngoặc kép. Bốp, bốp. Mày đọc Ngoài Đêm của Thế Uyên? Đã cấm rồi sao còn dám? Sau này đọc Văn Học Miền Nam của Võ Phiến mới biết Thế Uyên chuyên trị tình dục, chứ hồi đó có được phép đọc đâu mà đồi trụy theo sách
Lý Đợi: Truyện của chị có cấu tứ không thông thường là vào cửa nào ra cửa ấy. Chị thì khác, vào một cửa ra một cửa, có phải là một chủ đích khi viết?
NgH: Thành thật mà nói, tôi thường khi lẽo đẽo theo nhân vật, dù đi vô hay đi ra; các chuyến đi không do tôi lập trình.
Giáng Sinh năm đó ông già Nô-en lại không giữ lời, đến năm tiếp theo thì bé An đã thôi tin ở chuyện thần tiên. Chữ viết của mẹ trong các bức thư viết thay, dù cố gắng làm cho khác đi, vẫn còn phảng phất những nét đá đuôi rất mạnh tay ở những chữ g và y, dấu sắc luôn được phết ngược từ dưới lên, nét vuốt không thể lẫn vào ai. Có một bức thư mẹ quên gửi bưu điện nhưng ông già Nô-en vẫn biết tuồn tuột những chuyện bí mật.
Ngày bé An biết sự thật động trời là một ngày thê thảm cho hai mẹ con. Cả hai cùng ngồi khóc ai oán, tiếc cho đoạn kết của câu chuyện cổ tích đã được nuôi nhiều năm.
Cánh tay văn học miền Nam trước 1975 bị đoạn chi, sau được nối dài ở hải ngoại, hơi lặt lìa vụng vết chỉ khâu. Nhà tài trợ cảm cảnh, muốn cấy thêm phôi cho cánh tay tàn tật hay muốn cứu người tàn tật thoát cảnh ghép phôi, có Trời biết. Để coi đường Cedric này đi về đâu. Bắt đầu đi! Đừng đổ thừa bàn này cao, còn bàn kia thì thấp quá; hôm nay gió quá còn hôm qua thì hơi bị oi; quần lót chưa giặt; mặc áo ngủ đi ra đi vô bất tiện cho sư sãi, còn mặc đồ tươm tất có nịt vú thì cụt hứng không phát tiết được thứ gì ra hồn.
Tuổi Hải Sư thường bị tranh chấp giữa tình yêu và lòng tự ái. Nó bị cái tôi hoành hành. Hai người cứ phải gồng lên để gầm gừ tay đôi, rốt cuộc ai nấy đều mệt. Lòng tự ái của nó sẽ làm hỏng cuộc hạnh ngộ. Từ từ. Từ từ rồi đâu sẽ vào đấy. Sẽ vẫn còn hai bữa cơm tối ăn chung mỗi tuần, vài cú điện thoại hoặc không cú nào cả để có thể nói lời tử tế với nhau sau mấy ngày im tiếng. Ma-sô hết chỗ nói. Tàn bạo để có thể dịu dàng. Mạng thủy gặp hỏa tinh, một là tắt ngúm hai là cháy bùng lên. Ở tuổi này có nên phừng phừng một ngọn lửa?
Ở Trần Thị NgH. những nét ác, nét xấu trong các nhân vật được mô tả một cách chi li. Giả dụ bất chợt, nhân vật có một thoáng nào đó thấy mình hơi bị tốt thì lập tức, cô ta hay bà ta phải xét lại xem cái tốt đó có thực không hay là ẩn sau nó là một hậu ý xấu xa. Thủ pháp văn chương ấy xoáy vào chỗ xét lại đó: tạo ra những nhân vật, xưng tôi, rất tàn nhẫn với chính mình và cái tôi ấy được tác giả định nghĩa như sau: “Tôi thường tham dự mọi thứ với tư cách một người không phải là tôi. Cái tôi thực sự chỉ biết rình mò những vai trò do chính mình thủ diễn.” (Lạc Đạn, trang 104).
giả sử
đang dạng nhụy chỉ thị
họa sĩ phải tránh nhường bối rối
lỗi thời tư tưởng khổng tử không tưởng
ngồi thiền bó gối
bóc vỏ, cởi bỏ, vuốt dọc
New Comments