GIỌT TÌNH CỦA NOÃN- tranh Trần Thị NgH. Sơn dầu trên vải bố, 70cm x 80cm
“Suspended Desire explores the endurance of queer love and creation. While external forces may leave our desires suspended or …
Tôi đã từng ở nơi không mưa, không nắng, không ngày, không đêm, không tiếng động. Nhưng bóng tối tràn ngập. Đó là phòng biệt giam dành cho tù chính trị. Chỉ có một lỗ nhỏ để đưa cơm vào, nằm sát đất. Tiếng trái tim tôi đập, tiếng tôi thở là những âm thanh duy nhất để tôi thấy sự sống. Tôi đã ở đó không biết bao nhiêu ngày. Thời gian chỉ là khoảng trống.
Ngọn đèn dầu trong trí nhớ
Những đêm mưa phương xa tôi nằm mơ
Thấy bà vặn nhỏ cây đèn dầu
em còn có cái lớn hơn
cây kim khâu mỗi bận sờn áo đông
gió dùi thủng tẹt mênh mông
lòi sau lưng một cánh đồng trắng phêu
Trong đêm không cùng tận, trong bóng tối thẫm ướt
Tôi mặc áo quần trắng, toả sáng
Giữa những lá đen rơi rớt
Mỗi khi mực nước trên mặt địa cầu thay đổi thì diện tích, chiều sâu, hình dạng và vị trí của những khối nước như biển, hồ, sông cũng thay đổi theo. Có khi có những khối nước tách rời ra thành những môi trường sống cô lập với những khối nước khác, có khi ngược lại. Sự tương tác và tiến hóa của những sinh vật dưới nước cũng xảy ra tương tự như những sinh vật sống trên cạn.
Và trong giấc mơ của tôi lúc nào tôi cũng chạy, cũng chạy, không phải về phía căn nhà mà ngược lại về phía cái hố sỏi. Tôi có thể nhìn thấy con chó Blitzee trồi lên ngụp xuống và Caro bơi về phía nó, bơi một cách mạnh mẽ, lao tới để cứu con chó lên.
đám tang chính trị gia
trên màn ảnh truyền hình
hoa ngọc lan đang héo
bởi lá đã rụng về cội
Căn phòng ở cuối hành lang, hay căn phòng bước ra khỏi giấc ngủ
Hương ngọt đắng, những người di chuyển, một khuôn mặt gần
Cận sát rồi lại trôi ra xa
một đêm rì rào mật ngữ
em lìa bỏ hương thơm
đi ngang hồi lễ sớm
em nói, chúng ta hãy nằm trần truồng dưới bóng râm của cái cây bị mất đầu, lắng nghe những tiếng ve thê lương ấy, nghe ruột gan nhộn nhạo và ai đó đang rít những đường phấn trắng lên bức tường của một căn phòng khóa trái
Tôi đọc bài thơ này nhiều lần, mỗi lần thấy thêm nhiều chi tiết khác lạ. Một số hình ảnh cũ mờ đi, hình ảnh khác sáng lên, hoặc được thay thế bằng hình ảnh mới. Những hình ảnh lật qua lật lại rất nhanh giữa câu chuyện 2000 năm cũ và câu chuyện hiện tại đang xảy ra.
“Bản thảo tiểu thuyết thất lạc chắc? Của ai vậy? Hemingway, Steinbeck? Hồi xưa đi học làm luận văn về mấy cha nội này nhức đầu muốn chết!”
Nụ cười trên môi tôi vón tròn lại, rơi bệt xuống nền nhà, lăn tròn trên nền xi măng.
“Không phải của mấy ông ấy, bác à.”
Tự do à? Cũng không phải, vì tự do hay không là một ý thức hay trạng thái nội tại. Bản thể hay chữ “OM” thần thánh? Ồ, đấy là điều tôi không quan tâm. Quả thực, tôi không thể nhớ mình đã mất chữ gì, ở đâu, khi nào. Nếu không có nó tôi chết mất. Vì thế, gặp ai tôi cũng muốn hỏi như hỏi thượng đế, “Sao ông ăn cắp chữ của tôi?”
9. Kẻ đang yêu, một đoạn nhạc khờ dại, những sự sơ xuất trong cách xử thế, có thể bị xem là phá hoại những tiêu chuẩn đạo đức, om sòm, tội …
Khuya khát hương ngoại tình
Rủ giấc mơ lõa thể.
Nhớ bàn tay bối rối.
Thèm môi mềm chưa trao
Những bài này xứng đáng có mặt trong bất cứ tuyển tập thơ hiện đại nào vì nỗ lực cách tân không chỉ nằm trong cách viết, cách cấu tạo mà trên hết là phong thái tư duy bất ngờ, cô đọng, thông minh cao độ buộc người đọc phải tham dự bằng tất cả óc tim và cảm xúc để nắm bắt vô vàn liên tưởng được phát sóng từ một từ trường thơ mãnh liệt.
Hãy viết như là âu yếm chữ
Như đang tình tự với trần gian
Hãy chép mối tình người với đất
Là duyên kỳ ngộ suốt trăm năm
Một cách chủ quan, tôi thường nghĩ rằng người nào đã yêu tôi sẽ không bao giờ yêu vợ một cách toàn hảo. Tôi là một bóng mây. Không bao giờ bay khỏi trí nhớ họ. Thứ bóng mây làm tối đi tâm hồn họ mỗi khi một điều gì đó làm họ nhớ đến tôi.
Tôi kêu lên, “rác rưởi!” với sự giận dữ lẫn tuyệt vọng. Mấy ngày hôm nay, Phiêu đã lạnh lùng, đã nóng nảy, đã gây sự không phải chỉ với riêng tôi mà với bất cứ ai đến nhà tôi. Nàng đã gây gỗ khi vài người bạn tôi vô ý đùa nghịch.
Dù sao, bất cứ ai hiện nay kêu gọi chuyện phải phán xét khắt khe với Trump nên thừa nhận rằng chúng ta đáng lẽ đã có một vị trí tốt đẹp hơn trong ngày hôm nay nếu Clinton đã không được nhiệt tình bênh vực trước đây.
Tôi vẫn hay nghe xa gần, kẻ sau lưng người trước mặt bảo: “Người đó cái chi cũng được nhưng thật đáng ngại về tư tưởng” hoặc “cái cô đó tư tưởng có vấn đề”. …
Ở những lãnh thổ mà sự nhập cư khó khăn, các sinh vật ở đó bị cô lập nên không bị hợp chủng hay bị ảnh hưởng bởi các sinh vật di dân từ nơi khác đến được. Chúng vì vậy sẽ phát triển, tiến hóa để thích hợp theo điều kiện sống trong môi trường riêng biệt ở đó và sẽ dần dần biến thành những chủng loại khác hẳn với các sinh vật ở mọi nơi khác.
Tôi nghĩ tới một bãi biển trong xanh và ngay lập tức những cái cây chuyển mình. Chúng mờ dần và rất mau sau đó tôi đã thấy một bãi biển với bờ cát vàng. Nước biển trong xanh, sóng vỗ ào ào mang theo thứ mùi mằn mặn đặc trưng của đại dương. Tôi đi chân đất. Bãi cát mềm mại và khi chân chạm vào nước biển, tôi cảm thấy vô cùng dễ chịu.
Chỉ còn là lời đáp lại của chiếc lá mùa thu đã rụng
‘Em không buồn nữa chị ơi,’ ngủ yên rồi sao còn thấy nỗi buồn
Dù nguy nga cách mấy
Bỏ lại nơi đây bài thơ tình còn dang dở
thần thánh hóa lý tưởng già nua kíp nổ lương tri mở khóa an toàn
cái chết bật khuy áo kẻ sĩ
con chữ xuống đường phẫn nộ
nhân danh công lý tụ tập
thành phố hiện đại nhưng ngu ngơ
quá nhiều ngọn đèn đường thức cùng đêm trắng
có thể ngủ. hay là phải thức
ước gì đẫm ướt nhiên liệu cháy để tự thiêu
… Chúng mình từng tới Trại này
Trú mưa tránh nắng tháng ngày buồn xưa
Giờ đâu mưa nắng nắng mưa
Ngày Trở Về Của Nàng” của Nghiêm Dũng hình như không phải truyện ngắn mà là truyện vừa, được giải thưởng Quốc Vụ Khanh thời nhà nước Việt Nam Cộng Hòa. Các truyện đó tóm lại thuộc về một quá khứ mù mịt. “Buổi Sáng Sinh Phần” của Trần Vũ, anh viết truyện này từ nhiều năm qua, tôi nghe nhan đề rất ưa thích
New Comments